Ầm! Một tiếng vang lên như sấm rền.
Bóng người bị đánh bay vào màn mưa, bay qua con đường va vào cái bàn gỗ hỏng bên kia đường, vô số bọt nước bắn ra trong màn mưa, bóng người ngã lăn trên đất, máu tươi nhuộm đỏ dòng nước trên mặt đất. Trên con phố dài âm u, trong màn mưa, vốn hai đám người đứng đối lập giằng co, mắt thấy xảy ra một màn này, người trong một bên chạy ra ý đồ đỡ kẻ bị thương dậy, mười mấy người bên phe còn lại thì lạnh lùng nhìn không hề có động tĩnh gì, chỉ yên lặng quan sát tình huống bên trong quán rượu.
Kẻ bị thương nằm trên mặt đất được đỡ đứng dậy, toàn thân mềm nhũn, gần như hấp hối. Bên này còn chưa kịp phát tác thì trong quán rượu lại vang lên vài tiếng ầm ầm, mảnh gỗ bay đầy trời, một tên trung niên nam tử tay ôm ngực lảo đảo lùi lại, liên tục lùi hơn chục bước mới được người khác đỡ lấy, kẻ này hai mắt tụ máu, hàm răng cắn chặt như muốn nứt ra, dường như nín nhịn một hơi thật lâu rồi mới hét lên:
- Trần Phàm... Ngươi giỏi- -
Trong quán rượu, tiếng đánh nhau vẫn hỗn loạn thành một mảnh.
Đó vốn là tòa nhà cũ gặp họa trong cơn động đất, lúc này người trong hai nhóm đang giằng co trên đường mơ hồ nhìn thấy bóng người di động trong quán, cũng không biết người bên nào đang đánh kịch liệt. Vách tường của ngôi nhà cũ bị va đập quá mạnh, có thể nhìn thấy từng đáp bụi đất, gỗ vụn thi nhau rơi xuống. Đến lúc này chợt nghe trong lầu có người hét lớn một tiếng "A---", sau đó ầm ầm nổ tung, trên bức vách bên cạnh quán rượu lộ ra cây cột to cỡ bát ăn cơm, đất gạch tán loạn, cây cột này là một trong những cột chính của ngôi nhà, bây giờ bị người ra mạnh mẽ ném ra ngoài.
Cây cột lộ ra bên ngoài trời mưa chốc lát rồi sau đó rầm rầm trở về, chỉ lưu lại trên vách tường một lỗ cục thật lớn; trong quán rượu vẫn đánh đấu không ngừng. Sau vài lần hô hấp, cây cột đó đã phá tan mấy cánh cửa còn sót lại của quán rượu rồi bay ra ngoài đường phố. Bên trong quán có kẻ điên cuồng hét lớn:
- Trần Phàm! Ta muốn mạng của ngươi!
- Tốt! - Thanh âm tán thưởng của một người tuổi trẻ:
- Tốt! Tốt! Tốt!
Trong tiếng quát lớn của hai bên, tiếng động va chạm ầm một tiếng, tiếp sau đó lại ầm một tiếng nữa, vang vọng như sấm rền, đứng trên đường cái đều có thể nghe được rõ ràng, ngay sau đó một bóng người phá vỡ vách tường bên cạnh ngã giữa đám gạch ngói vỡ và nước mưa; trong quán người tuổi trẻ đang cười lớn.
- Hay! Ha ha ha ha! Chính là như vậy! Thống khoái! Từ lâu nghe nói Bôn lôi kình của Chương Sơn phát lực vô cùng, quả nhiên danh bất hư truyền. Ta chỉ thua nhỏ. Đến, đến, đến đây, chúng ta tiếp tục!
Theo tiếng cười kia, một bóng người nửa thân trên nhiễm máu tươi điên cuồng bước ra từ bức tường vỡ. Người này thoạt nhìn dáng cân xứng, không phải dạng đại hán thân cao tám thước dáng người to lớn, diện mạo cũng không tục tằng thô lỗ, chỉ là vừa trải qua trận đánh đấu vừa rồi mái tóc dài đã hoàn toàn rối loạn phối hợp với khí thế lúc này, nhuốm máu cười lớn, gây cho người ta một loại cảm giác điên cuồng. Đấy chính là Trần Phàm, kẻ khiến cho rất nhiều người ở Hàng Châu đau đầu hơn nửa tháng nay.
Hắn một đường đi tới, cười ha hả vài tiếng, hai tay bắt lấy y phục của người nọ kéo đối phương đứng dậy trong làn mưa. Hắn lùi về sau hai bước, đưa tay ra chỉ:
- Chúng ta tiếp tục! Xoay người một bước vững trãi, hữu quyền vung ra phá phong toái vũ. Một quyền này của hắn gần như cuốn sạch mưa to xung quanh lại, thoạt nhìn giống như một ngọn roi. Nhưng quyền phong còn chưa tới nơi mà kẻ phía trước đã như người rơm một lần nữa lảo đảo ngã xuống, quyền phong cuốn qua không khí phía trên đỉnh đầu người kia sau đó xấu hổ ngừng lại.
Người thiếu niên ngẩn ngơ một hồi sau đó thu lại quyền thế, đứng thẳng tại chỗ, gãi gãi đầu:
- Ặc, chẳng lẽ ngươi chết như vậy sao...
Hắn đi tới kéo vạt áo người này lên, quan sát một hồi sau đó vỗ vỗ vào mặt đối phương, thăm dò hô hấp của đối phương, sau khi phát hiện ra đối phương đã không còn hơi thở mới lại đấm đấm vào ngực đối phương. Kẻ ngã xuống này rõ ràng là thủ lĩnh của một đám người trên đường phố nhưng lúc này không một kẻ nào dám bước lên trước, ngơ ngác đứng ở đó nhìn người trẻ tuổi trong mưa hành hạ thi thể người kia một lượt.