Chìm trong giấc mộng mị, tiếng mưa cùng với tiếng sấm.
Trong tiếng sấm, tiếng mưa, đứa bé kia ra sức chạy trốn, lớn hơn cả so với tiếng sấm là tiếng vó ngựa cuồn cuộn đến, đứa bé ngã trên mặt đất, người đầy bùn mưa lầy lội, nó lồm cồm bò dậy, tiếp tục chạy, trong ánh sáng mờ mờ mông lung, thiết kỵ cùng với binh tuyến từ sâu trong bóng tối lao tới.
Ở trong một phòng nhỏ hắn ngồi bật dậy, hắn vốn không nhìn thấy cảnh tưởng phía trước phòng nhỏ, nhưng ánh mắt vẫn quan sát, cả người thiếu nữ dính đầy bùn đất chạy về bên này, binh tuyến phía sau đẩy mạnh mà đến. Hắn nghe được tiếng bước chân, tiếng đao thương, cửa sổ phía sau phòng nhỏ mở ra, xuyên qua cửa sổ, hắn nhìn thấy thê tử đang kinh hãi tuyệt vọng ở xa xa, thê tử muốn chạy tới lập tức bị hộ vệ đi theo bên người đánh ngất đi.
Hắn ngồi trước cửa sổ, vẫy vẫy tay.
Sau đó là những ký ức vỡ vụn, tiếng khóc, thiếu nữ chạy về phía phòng nhỏ, giang hai tay ra chắn, thiết kỵ trước mặt sừng sững như núi, hắn đẩy ra, trong mưa rền gió dữ cùng với ánh chớp vẽ ra từng đường sáng, tay nắm chắc thanh đao thật lớn múa lên, đao phong thật lớn, chém vào một gã, thân hình kết hợp với chiến mã cùng với máu tươi bắn lên không trung, rồi tiếng tranh cãi kịch liệt...
Khi mở mắt ra, bên ngoài vẫn là quang cảnh mờ tối.
Hắn nằm ở đó, cố gắng từ trong những tiếng rầm rĩ ở trong mộng giãy dụa đi ra, lặng yên cảm thụ sự yên tĩnh chốc lát. Bên kia bình phong, thân thể Tiểu Thiền khẽ lay động, bên ngoài phòng trước bình minh có tiếng côn trùng kêu vang.
Mấy ngày nay, lần đầu tiên hắn mơ thấy những chuyện xảy ra trước đó.
Trong đó có đêm mười ba tháng bảy, hắn cùng đội hộ vệ bị tách ra khỏi quân doanh bị tập kích bất ngờ, sau đó bỏ trốn, ý thức cũng dần dần mơ hồ. Mấy ngày sau hắn mới thoáng tỉnh lại, xem như đã nhặt lại được tính mạng, nhưng miệng vết thương lại bị lở loét rất rộng, làm sức khỏe bị ảnh hưởng nặng nề, thân thể hắn cực kỳ suy yếu, trên thực tế, nếu không phải vì trước đó hắn từng rèn luyện, chỉ sợ lần thương thế này cũng không thể qua được.
Trong đám người, mấy tên lính vốn còn đi theo bên hắn cũng đã phân tán đi, thật sự sau khi tách khỏi đội vẫn còn đi theo hắn cũng chỉ có thê tử Tô Đàn Nhi, nha hoàn Tiểu Thiên, Quyên Nhi và Cảnh hộ vệ vẫn luôn trung thành bảo vệ tiểu thư nhà mình. Hạnh Nhi đêm đó không đuổi kịp, chắc là đã theo đội ngũ quay về Phúc Châu, cũng được coi là may mắn trong bất hạnh.
Rồi sau đó mới là những sự việc ở trong mộng kia, khi bọn hắn không thể trở lại Hồ Châu, lúc tránh né ở khu vực gần đó rốt cuộc cũng bị phát hiện, Tiểu Thiền và hắn không thể trốn được, cũng chỉ có thể đối phó trực diện với kẻ địch, mà khi đó bởi vì thê tử và đám người Quyên Nhi ở tại sau nhà, sau khi phát hiện ra kẻ địch, Cảnh hộ viện đánh ngất xỉu Tô Đàn Nhi cùng với Quyên Nhi chạy trốn thật nhanh.
Sau sự việc có thể thấy, nếu đội quân của Phương Lạp bám riết không tha đã tới rồi, tiếp tục càn quét về phía trước, đám người Cảnh hộ vệ hẳn là không có cơ hội thoát khỏi. Nhưng những người đó sau khi bắt được hắn thì ngừng lại, sau một hồi tranh cãi, có người muốn giết hắn, cũng dường như có người muốn bảo vệ hắn. Một lúc lâu sau, song phương gần như là sắp động chân tay thì thiến nữ tên là Lưu Tây Qua cũng xuất hiện, vung cự đao lạnh lùng cản mọi người lại, lúc ấy hắn đã vô cùng yếu ớt, lại bị trúng một thương, nhưng trên hết, là hắn đã bị bắt cùng với Tiểu Thiền, sau khi tỉnh lại đã là Hàng Châu rồi.