Tháng tám năm Cảnh Hàn Vũ triều thứ chín, đầu mùa thu, Giang Nam, Hàng Châu.
Mặt hồ gợn sóng lăn tăn, sơn thủy bình lặng.
Từ sau khi quân đội của Phương Lạp tiếp nhận Hàng Châu, trọng trấn Đông Nam, thời gian đã qua nửa tháng.
Xa xa nhìn lại, tường thành bị sụp đổ bởi trận động đất và thảm họa chiến tranh lúc trước hiện đang được xây dựng lại, lầu các viện phường khắp nơi trong thành, phố xá đường hẻm cũng đang có bộ dạng chấn hưng.
Thảm họa chiến tranh nửa tháng trước, hỗn loạn và máu tanh khiến cho toàn bộ thành Hàng Châu tràn ngập trong sợ hãi, hoảng loạn, nhưng trong thời gian ngắn, nơi này bắt đầu dần dần náo nhiệt trở lại. Những tướng sĩ dưới trướng Phương Lạp vốn phân tán khắp nơi bắt đầu tụ tập lại, cũng có những cái tên, có những tốp người giống như nông dân, như tiểu thương, như lữ nhân, có người quần áo lam lũ, mang theo gia đình đến. Trong thời gian này, đó là cảnh tượng dễ dàng nhìn thấy nhất trên đường phố Hàng Châu.
Những tiểu thương, quan viên, thư sinh, công tử nhà giàu quần áo hoa lệ đi lại trên đường phố Hàng Châu đương nhiên là giờ ít thấy rồi. Lúc này tụ tập ở trên đường đại bộ phận đương nhiên là bởi vì Thánh Công sắp sửa xưng đế, trong nhà nhiều gia đinh nông hộ có người đang đảm nhiệm quan chức đều mang gia đình tới, mà ở trong chuyện này, tiểu thương quần áo lam lũ, ba năm đại hán dung mạo cổ quái hoặc là những gánh hát, người làm xiếc đều có chút khác biệt với trước đây từng thấy.
Những người này hoặc là thần sắc ngạo nghễ kiêu căng, hoặc là khiêm tốn đáng khinh, lại có không ít người mang theo bên mình đủ loại binh khí, sắt đá kim thuật, chất liệu đủ loại cũng đều có. Trong những người đi đường bình thường khi gặp một vài người quen biết, ôm quyền chào hỏi, nói những câu hết sức ngạc nhiên, kỳ lạ. Lại có người thật sự hiểu chuyện, đây hầu hết là những người tam giáo cửu lưu tụ tập lại, được gọi là giang hồ, những người này cũng vậy, đều là người giang hồ mà mọi người bình thường vẫn nói đến.
Lại nói tiếp, Thánh Công đã khởi sự hai năm nay, lục lâm Giang Nam vẫn có không ít người hưởng ứng theo, có người thì ngay từ đầu đã tích cực liên lạc, có người là lúc quân đội Thánh Công tới, thấy có cơ hội có thể dựa vào, vì vậy khởi binh đi theo.
Đương nhiên giang hồ cùng lục lâm chưa hẳn đã là cùng một loại người, những lục lâm hào kiệt khởi binh đi theo, hơn phân nửa vốn là sơn phỉ cường tặc, đã có người tạo phản, thanh thế lớn, thì cũng thuận thế đi theo, mà người giang hồ thì phần nhiều là ẩn trong núi, hoặc sống trong phố phường, thường ngày không phạm pháp, làm những công việc buôn bán nhỏ, cuộc sống tạm ổn, hoặc là có thể không được tốt lắm, nhưng bởi vì bản thân có nghề nghiệp, nên cũng không lui tới với lục lâm nhân sĩ kia.
Lúc Phương Lạp khởi sự chủ yếu dựa vào những người này, tạo nên thanh thế, những người chung quanh đây thân mang danh là người giang hồ nhưng dù sao tạo phản cũng là chuyện mất đầu, khi ông ta hiệu triệu ủng hộ, những người chủ động tụ tập hưởng ứng cũng có mức độ nhất định. Nhưng lúc này dưới kế sách của Phương Thất Phật, quân đội Thánh Công lấy được Hàng Châu, những người như Hành Nhi, Lã Sư Nang vốn có không ít danh vọng cũng hưởng ứng, lập tức làm đông nam khiếp sợ, đợi đến khi Phương Lạp xưng đế, tin tức chiêu nạp hiền tài khắp thiên hạ lần lượt truyền ra, không ít người vốn còn có thái độ xem chừng rốt cuộc đã động tâm suy nghĩ.
Những người giang hồ này xưa nay không phải là quá tốt, lần này tuy rằng hành động hơi chậm, nhưng Phương Lạp xưng đế, tiếp theo cùng đối nghịch với triều đình cần rất nhiều nhân tài, một khi thành công, bọn họ có thể có được danh tiếng công thần khai quốc. Vì vậy ngoại trừ lần này các lưu dân đến Hàng Châu tụ hội nhờ người nhà trong quân để phát tài, mà nhiều nhất là kỳ nhân dị sĩ đủ loại, trước sau Phương Lạp sắp sửa kiến quốc, toàn bộ Hàng Châu, toàn bộ Hàng Châu nghiễm nhiên cũng có một tia khí tức đại hội võ lâm mà chỉ từng được gặp trong sách.