Mê man không biết đâu là ngày đâu là đêm, có lúc chợt tỉnh, có đôi khi sẽ thấy vài thứ, sắc trời mờ tối, mặt người, thỉnh thoảng đường xá xóc nảy, cảnh vật lay động.
Đầu óc hắn đã tạm thời không thể suy nghĩ được, thậm chí ngay cả cảm giác khó chịu, phản ứng ngược cũng nhiều lên, thỉnh thoảng sẽ hiện lên một vài hình ảnh vụn vặn khi còn bé, có hình ảnh thuộc về ký ức kiếp trước, cũng có những hình ảnh thuộc về ký ức của Ninh Lập Hằng kiếp này, lúc này hiện ra, thân thể bị vây trong một mảnh hỗn độn, mặc cho ký ức quay lại.
Đã từng làm rất nhiều việc, nhiều mưu cơ tính toán, tranh đấu chiếm quá nhiều thời gian trong cuộc sống của hắn. Thời đại mà không có chiến tranh kia, nhưng ẩn giấu trong đó cùng là máu tươi rơi xuống, làm quá nhiều người cùng với quá nhiều lợi ích bị kéo vào trong đó, nơi tay hạ xuống, vẫn có đủ mạng người, từng người bị giết, những gia đình bị phá hủy... Hắn lúc có ý thức, lúc không.
Cứ từng bước từng bước quyết sách như vậy, từng lần từng lần đánh cờ như vậy, tùy theo sự tác động của vô số cục diện, nguyên nhân gây ra hoặc là kết quả của sự việc, khó khăn thành công hoặc là thất bại! Trong những hình ảnh quen thuộc như hơi thở đó, cũng có những mãnh vỡ hỗn tạp trong đó.
Đó không được coi là thời đại mang khí tức cổ xưa, trong đình viện ngập trong cơn mưa mùa hè, chạng vạng, lâm viên treo đèn lồng, nước róc rách dưới cây cầu nhỏ chảy vào đồng lúa, nữ tử áo trắng thanh nhàn đánh đàn, nàng từ bên cầu vòng lại, cười yêu kiều với hắn, vẻ cao ngạo như hoa hồng khi mới gặp lần đầu sau lại trở thành thê tử không thể không thừa nhận, sau đó sống chung bên nhau. Vào một đêm trên tiểu lầu, nàng yếu đuối và kiên cường đứng sau tiểu lầu, cầm cây đuốc, trước ánh mắt ngạc nhiên của hắn nhìn sang, nàng châm lửa...
Hình ảnh này dần dần vỡ vụn, rồi lại lóe lên. Khi tỉnh táo, cũng có những mảnh vỡ khác, sẽ từ bên ngoài khó khăn thấm tiến vào.
- Ninh tiên sinh, thắng... Chúng ta thắng rồi...
- Quỹ công...
- Cô gia cô gia... Cô gia hạ sốt rồi...
- Đi mau đi mau đi mau...
- Ninh công tử, bọn họ không dám đến đây lần nữa...
- Ninh công tử, bọn họ muốn bắt ngươi...
- Cô gia...
- Cô gia cô gia...
- Cô gia cô gia cô gia...
Những âm thanh này như là một khắc cũng không nguyện ngừng lại, gọi lặp đi lặp lại nhiều lần, hắn không nghe rõ hàm nghĩa trong đó, chỉ có điều cảm thấy tỉnh táo đôi chút, cảm giác như mình đã qua rất lâu rồi, đi qua rất nhiều đường rồi...
Thỉnh thoảng giây phút nào đó, hắn lại từ trong giấc ngủ tỉnh lại...
Thời gian trở lại chạng vạng ngày mười một tháng bảy.
Mây đen, đất tối, mưa rền gió dữ.
Tầm nhìn gần hơn tại đường chân trời, qua Thạch Kiều, máu tươi nhuộm đỏ dòng nước chảy, binh khí gãy trên mặt đất, chiến kỳ nằm ngả nghiêng, thi thể bị ngâm ở trong nước, từng khối từng khối. Tia chớp trên trời vẽ lên từng hồi...đi qua nữa, trên bãi cỏ bên bờ sông kéo thành một đường viền màu đen chung quanh, gần nơi đó đều là thi thể lạnh ngắt, đưa mắt nhìn ra xa, bóng người từ bên kia đi tới, mấy người đi đầu ngồi trên lưng ngựa, đều mặc áo đen.