Ngày mười một tháng bảy năm Cảnh Hàn thứ chín, nơi giao giới giữa Hồ Châu và Hàng Châu, qua buổi trưa, trên bầu trời tràn ngập mây đen bao phủ toàn bộ, dông tố tụ tập. Trong doanh địa, mấy ngàn tàn binh Võ Đức Doanh bắt đầu tụ tập trên bãi đất trống.
Trong mọi người tràn ngập bầu không khí bất an, bên phía chủ doanh, hiện giờ các tướng lĩnh, thân sĩ có địa vị cao trong đội ngũ bỏ trốn đang tranh cãi kịch liệt, cũng có người tính cách tương đối dữ dằn, nhìn như có vẻ muốn động thủ, nhưng sau đó lại bị người chung quanh ngăn lại.
Không riêng gì nơi này, đội quân của Lục Sao phát hiện được phương hướng đội ngũ bỏ chạy tránh né, lúc này tin tức cũng đã dần dần lan tỏa trong đội quân. Trong đám bình dân cũng có người nghe thấy, nhưng trong lúc nhất thời rối loạn vẫn chưa nổi lên, bởi vì nếu sự việc là thật, mọi người hiện tại thậm chí cũng không dám lỗ mãng làm bất kỳ quyết định nào, trời sắp mưa sẽ làm nước sông dâng lên, đi tiếp về phía trước chính là chui đầu vào lưới, cũng không ai biết nên trốn đi nơi nào.
Có người chưa xác nhận được sự việc có thật hay không, có người tìm người mình quen biết để hỏi đối sách. Bên phía chủ doanh, đủ loại người, đủ các ánh mắt đang đặt lên người đầu lĩnh. Thang Tu Huyền, Tiền Hải Bình, Trần Hưng Đô và cả thư sinh Ninh Lập Hằng đang ốm yếu kia, thậm chí cả những người có tài danh, có quan danh ở Hàng Châu đều bị mọi người chăm chú nhìn vào.
Ninh Nghị thỉnh thoảng sẽ đơn giản theo sát một số người nói chuyện, mà nói chuyện nhiều nhất đại khái là bên phía Thang Tu Huyền, đó là gia chủ của một trong Tứ gia, vị lão nhân này trong mắt mọi người vẫn luôn có địa vị cao nhất, có nhiều quan hệ nhất. Triều Vũ trọng văn khinh võ nhiều năm, dù là Trần Hưng, hay bất kế là thân sĩ nào lúc này cũng không có cách nào. Thang Tu Huyền nói chuyện với Ninh Nghị một lúc lâu, sau cùng cau mày nhìn Ninh Nghị thật sâu, gật đầu.
- Lúc ở Hàng Châu, Hi Văn Công rất coi trọng ngươi, chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ đành phải nghe theo ngươi thôi. Đi thôi, bảo trọng sức khỏe.