Đây là đang nói về chuyện thuở thơ ấu.
-... Khi đó mẫu thân chẳng hề thích ta, vì ta là con gái.
Ngước nhìn lên bầu trời cao, Tô Đàn Nhi cười xong rồi khẽ nói tiếp:
- Bà vẫn hy vọng... sau này có thể sinh con trai cho phụ thân. Phụ thân cũng nghĩ như vậy, nhưng chí ít thì phụ thân vẫn thân thiết với ta hơn, ông nói là ta thông minh, tương lai mà có đệ đệ thì chắc chắn sẽ càng thông minh hơn. Phụ thân luôn nhìn bộ dáng của đệ đệ tương lai trên người ta, mẫu thân thì ngay cả nhìn cũng không muốn. Lúc đó ta cứ đến bám mẫu thân, nhưng bà lại chẳng hề để ý tới ta, có đôi khi ta làm sai chuyện gì khiến bà thấy phiền, bà cũng chẳng hề đánh ta mà chỉ vung tay khiến nhũ mẫu ôm ta đi. Tướng công, kiểu xem thường lớn nhất trên đời này chính là như thế... Dần dần sau này ta biết mẫu thân luôn muốn có đệ đệ, lúc đầu đó ta thậm chí còn hận đệ đệ, không hiểu con gái thì có gì khác...
Hoa dại nở thành những vạt loang lổ trên sườn núi, Tô Đàn Nhi đặt tay lên bụng, nhìn ánh chạng vạng chiếu ra khắp nơi dưới những đám mây trắng. Ninh Nghị vốn đang nhắm mắt kia cười một tiếng rồi mở mắt ra:
- Không sao, bọn họ không thích chúng ta thì chúng ta cũng không thích bọn họ.
- A, ta có thể không thích mẫu thân, nhưng tướng công thì không được, nếu không sẽ bị người ta nói là con rể không hiếu thuận đấy.
Ninh Nghị quay đầu sang nhìn nàng trong chốc lát, sau lại nghiêm túc nói:
- Bọn họ mắng không được ta.
- Phì...
Tô Đàn Nhi không nhịn được che miệng lại, một lát sau nàng mới nhìn lên bầu trời kia, nói tiếp.
- Ở trong nữ hài tử, ta có vẻ như kỳ quái, sau lại đọc sách nên không cảm thấy đó là chuyện thường tình của con người như những tiểu thư khuê các kia, mà cảm thấy phụ thân và mẫu thân đối xử không tốt với ta, hoàn toàn không công bằng. Trong tòa nhà to lớn đó, ta lớn lên cùng nhũ mẫu, một mặt cảm thấy mình phải làm một tên con trai khiến cho phụ thân và mẫu thân hối hận, phải tiếp nhận lấy việc làm ăn, mà mặt khác ta lại cảm thấy mình là nữ hài tử, phải học cho tốt tất cả những gì mà nữ hài tử nên học, bằng không đó chẳng phải chứng minh rằng mình đang hâm mộ đám con trai kia, như vậy chẳng phải là thua rồi sao?
Ninh Nghị vươn tay nhặt một nhánh cỏ bám trên tóc nàng, Tô Đàn Nhi vẫn chậm rãi nói tiếp:
- Ta cứ lớn lên trong gia đình như vậy! Lúc trước nhũ mẫu đối tốt với ta lắm, luôn nói chúng ta là đại gia đình, ta là tiểu thư khuê các, người ta luôn hâm mộ ta. Nhưng đến lúc hiểu biết mọi chuyện rồi, ta mới cảm thấy chẳng có gì đáng để hâm mộ cả. Phụ thân không thích ta, mẫu thân cũng không thích, nếu là nhà nghèo thì đã không khổ não như vậy rồi. Thực ra ta hiểu rằng nếu nhà không quá lớn như vậy, nếu ta còn có một vị ca ca, phụ thân và mẫu thân sẽ không có áp lực lớn như thế, ta cũng không bị lạnh nhạt, ta... ta không thích những lúc ở cùng phụ thân và mẫu thân, sau ta lại nhận ra rằng mình cũng thành người như bọn họ rồi, trong gia đình đó... không hề có nhân tình gì...
- Ta... thiếp thân không phải khuê tú nhà đại gia, chỉ là theo người ta học tới học lui, kỳ thật chẳng ra dạng gì. Thiếp thân... thích thơ từ, nhưng bản thân lại làm không hay, cũng không biết xem, nên tự bảo mình rằng sau này có dịp sẽ học, nhưng chuyện làm ăn nhiều quá, căn bản không có thời gian... Kỳ thật cũng không phải là như vậy, thiếp thân vốn không thích thơ từ, chỉ thích cái cảm giác được mọi người hâm mộ kia... Đôi khi nghĩ tới những chuyện này, nhìn bộ dạng của mẫu thân và phụ thân, thiếp thân lại nghĩ, thôi thì sau này đừng sinh con nữa, nếu sinh ra mà nuôi không tốt thì con bé lại giống thiếp, sẽ lại trách người làm mẹ như thiếp, nhưng làm sao bây giờ...