Trong đêm, những chú chim giương cánh bay ngang qua bầu trời. Dưới ánh trăng khuyết kia, những dãy núi trùng trùng điệp điệp, những con đường thủy hệt như những sợi dây bạc chằng chịt trên mặt đất dưới ánh sao, lại như râu tóc hay rễ cây, tùy địa thế mà lan ra. Trong bóng đêm này, loài người để lại dấu vết là những đốm lửa, có khi tập trung lại một chỗ, có khi lại rải rác thưa thớt.
Rạng sáng ngày mùng chín, đã năm ngày kể từ khi Hàng Châu rơi vào tay giặc, sự hỗn loạn ban đầu do trận đại loạn này mang tới đã dần thành quỹ tích tương đối rõ ràng. Ban đêm ánh đèn lấy Hàng Châu đã rơi vào tay giặc kia làm trung tâm mà lan ra xung quanh. Sự hỗn loạn dày đặc lúc ban đầu, tới lúc này, quỹ tích kia đã dần dần lắng đi, mà không khí chiến tranh trong thành Hàng Châu, sau sự rầm rộ lúc đầu, lúc này cũng đã từ từ có xu hướng bình ổn.
Những trận đổ máu, giết chóc, tử vong trong bốn ngày trước kia gần như đã nhuộm đỏ các con phố trong thành, nhưng đoạn thời gian điên cuồng lúc đó qua đi, tất cả rồi cũng yên bình trở lại, đã đến lúc cọ rửa vết máu. Bốn ngày giết chóc và đánh cướp kia đã gây ra nhiều đến mức khó có thể nói hết được, nhiều phú thương, cường hào, quan viên gần như bị đuổi bắt và hành hạ cho tới chết, tàn sát cho đến hết, mà dù là bình dân thì cũng chưa chắc đã thoát được một kiếp này, không biết có bao nhiêu người đã bị giết chết, không biết bao nhiêu nữ tử bị hãm hiếp trong trận phản kháng "hư hư thực thực" đó. Đám người phản kháng ban đầu kia bị giết hết rồi, những người còn sống sót thì trở nên đờ đẫn, để mặc cho đám "Nghĩa quân" tới từ các chỗ khác nhau chiếm cứ từng khu làm địa bàn.
Chỉ có một số ít người có của cải là ngoại lệ.
Một khu nhà to lớn cách phủ nha Hàng Châu không xa, đây vốn là tòa nhà của Thường gia trong tứ đại gia ở Hàng Châu này, mặc dù trong trận động đất kia cũng có thiệt hại nhưng không nghiêm trọng lắm, sau đó lại tu sửa. Lúc này vừa qua nửa đêm, đèn đuốc trong nhà sáng trưng, một tràng yến hội đang tới lúc kết thúc. Ở ngoài cửa, chủ nhà đang tiễn một đám người đi ra đầu phố, chào tạm biệt và tiễn từng người một.
Bình thường mà nói, vào lúc trong thành Hàng Châu đang hỗn loạn này, có thể mở được yến hội cơ bản đều là đầu mục nghĩa quân vào hành, nhưng lúc này tham dự thực sự lại không phải là nghĩa quân, một vài tân khách quần áo đơn giản, khúm núm, người trung niên làm chủ nhà cùng với một nhóm người đi theo bên mình ngược lại khá có khí độ. Người trung niên này là huynh đệ được Phương Lạp coi trong nhất ở thành Hàng Châu hiện nay, xưng là Phật Suất Phương Thất Phật, mà những người mà y ra tiễn đại để đều từng là thân hào phú thương cùng với mấy quan viên đầu phục Phương Lạp trong thành Hàng Châu, trong đám người hỗn tạp này, rõ ràng là có bóng dáng của gia chủ Lâu gia Lâu Cận Lâm.
Là một trong những đại gia tộc tại Hàng Châu, trước đó thật ra Lâu gia vẫn chưa liên hệ với Phương Lạp, trước đêm Phương Thất Phật phá thành mới tìm đến y. Bởi vì Lâu gia buôn bán đủ loại, tiếp xúc nhiều với tam giáo cửu lưu, đối phương tìm chút quan hệ tác động tới, ngay lúc đó ông ta trả lời cũng không quá kiên quyết, nhưng bởi vì lúc trước người của Tiền Hải Bình tới quấy nhiễu, trong lòng ông tức giận nên chưa thật sự cự tuyệt.
Bởi vậy đến ngày thứ hai thành bị phá, ông ta cùng hiệp trợ quân đội Phương Lạp chưa quen thuộc tình huống địa phương kiểm kê các loại vật tư ở Hàng Châu, từ đó trở hành thượng khách trong quân của Phương Lạp, mà hiện tại Tứ gia trước đây là Tiền – Mục – Thang – Thường đều đã bỏ trốn rồi, nếu Phương Lạp có thể ngồi vững ở Hàng Châu, Lâu gia của ông ta gần như là có thể giữ được toàn bộ tài sản, trở thành thế gia hàng đầu tại Hàng Châu lúc này.
Đương nhiên, Phương Lạp chưa chắc có thể ngồi vững ở Hàng Châu, ngày sau thế nào, thật sự cũng không hề lạc quan, nhưng vào lúc này, cũng chỉ có thể lấy lý do như vậy để tán gẫu mà thôi.
Trước mắt may mắn còn tồn tại nhóm người này, thật ra ở trong thành Hàng Châu, bao nhiêu đều biết nhau, hoặc là đều đã nghe đến tên tuổi. Bọn họ có khi là ngay từ đầu đã âm thầm câu kết với Phương Lạp, có khi là sau đó bị thuyết phục gia nhập. Ở trong chính quyền mới của Phương Lạp lúc này, có lẽ bọn họ sắp trở thành nhóm quý tộc nguyên sinh đầu tiên, nhưng trừ phi là đám người này ngay từ đầu kiên định gia nhập quân đội Phương Lạp, những người còn lại hầu hết đều có chút không yên, không trò chuyện với nhau, chỉ trước sau cung kính với Phương Thất Phật rồi từ rời đi.
Đối với nhóm người này, thái độ của Phương Thất Phật vô cùng ôn hòa lịch sự. Năm nay y gần bốn mươi tuổi, thân hình cao lớn, thân thủ cực cao, làm tướng thì giết địch đếm không hết, nhưng làm mưu sĩ thì lại bộc lộ sự ổn trọng bên trong ra. Trong những thủ hạ của Phương Lạp, vô số người có tính cách kiêu ngạo, ngay cả điên cuồng như Thach Bảo, Đặng Nguyên Giác cũng phải kính nể y mấy phần. Lệ Thiên Nhuận trầm ổn nhưng cao ngạo, Ti Hành Phương nóng nảy hung ác, những người này đều có bản lĩnh nhưng ở trước mặt Phương Thất Phật, tuy nhiên cũng cực kỳ kính cẩn nghe theo, mà ngay cả con gái của Lưu Đại Bưu hỉ nộ vô thường hoặc là Vương Dần tâm cơ thâm trầm văn võ song toàn, khi nhìn về phía y cũng vô cùng cung kính nghe theo lệnh mà làm, không dám không nghe theo.