Những tia sáng tờ mờ của sớm mai vừa mới chớm lên, Ninh Nghị ra khỏi lều vải, ngồi nơi triền núi. Xung quanh hắn là những tiếng tranh cãi ầm ĩ.
Đập vào trong tầm mắt là bầy người chạy nạn khắp núi khắp khe, các loại các dạng áo quần phục sức, đám hành trang to to nhỏ nhỏ, nào là ngựa, la, thậm chí còn có bò. Xe ngựa thì không có, vì nó không thể chạy được trong dạng đường núi này.
Có mấy người thừa dịp ánh tờ mờ của ngày mới đến múc nước nơi bờ sông, có người dùng nước lạnh ăn chút lương khô, cũng có người đã cõng bao lớn bao nhỏ lên, sợ lát nữa lên đường sẽ bị tụt lại, nên cùng kết đàn kết đội bắt đầu đi tiếp. Phần lớn trong những người này là người già yếu, trẻ em và phụ nữ, áo quần họ lam lũ, bộ dạng rất đáng thương.
Từ sau khi thành Hàng Châu bị phá, bắt đầu phải trốn chạy, bầu không khí loạn lạc kinh hoàng mà đau thương này cho đến bây giờ đã bị một chút đờ đẫn lây nhiễm. Chỉ trong ba ngày, đám người đào vong quy mô lớn nhất này đã phải trải qua mấy lần chuyển hướng, nhưng trước mắt, không ai biết bọn họ phải đi về hướng nào, thậm chí ngay cả những người dẫn đầu cũng không biết.
Từ lúc thành bắt đầu bị phá vỡ, đám người tri phủ Lục Thôi Chi đã lên thuyền chạy đi rồi, mà Tiền Hi Văn lúc đầu vốn tỏ thái độ sẽ không bỏ trốn, nhưng dưới sự tán đồng của người nhà cũng đã lên thuyền, chạy theo cửa sông Tiền Đường rồi. Bến thuyền biển nơi thành Nam Hàng Châu vốn đã chịu một lần chấn động khi bọn Vương Dần làm loạn, đến lúc thành bị phá, lại có vô số cư dân bị kích động ào đến. Đương nhiên, cuối cùng cũng có vài chiếc thuyền có thể chạy đi, nhưng Ninh Nghị không tham gia vào chuyện ấy, hắn dựa theo kế hoạch ban đầu, cùng với nhóm phú thương đã tập hợp mở đường chạy ra hướng thành Bắc, rồi hội hợp với quân đội đã tán loạn và vô số những cư dân Hàng Châu, tiếp tục chạy trốn theo hướng Bắc.
Suốt dọc đường, đội ngũ vốn tán loạn mất trật tự này đã trải qua các dạng phân tán tụ hợp, có lúc phân ra nhánh một nhánh hai chạy theo các hướng bất đồng, có khi lại gặp gỡ một ít dân chúng đang chạy nạn, dần dần cũng sinh ra lãnh đạo. Sáng sớm hôm qua họ gặp một đám loạn quân của Phương Lạp, hai bên phát sinh xung đột, nhưng đối phương vì không phải chủ đích đuổi theo, mà nhân số cũng không nhiều, cho nên cuối cùng hai phía đều lựa chọn ngừng chiến, tách ra hai hướng khác nhau.
Bây giờ chỉ sợ đang có rải rác rất nhiều những nhóm người trong phạm vi này phân ra nhiều hướng chạy trốn khỏi thành thị bị chiếm đóng kia rồi, trong những nhóm người này có rất nhiều phú thương thân hào, những nhà phú quý, cho dù họ đã ném bớt một ít những loại tài vật như văn khế, vàng bạc, nhưng số lượng còn lại cũng rất khả quan.
Những người này không dám rời đội, sợ bị rơi vào trong tay đám giặc loạn Phương Lạp. Chuyện này cũng từng xảy ra nơi Tô Hàng, một khi quân của Phương Lạp đến thành nào, phàm là gia đình của địa chủ, thân hào, quan viên, gần như đều bị đồ sát sạch sẽ, trong nhà, nam tử thì bị hành hạ đến chết, nữ tử thì bị cưỡng hiếp lăng nhục, thê thảm không thể nào kể xiết. Mà dù là những người không có gia sản, dưới tình cảnh bên ngoài đã mất đi trật tự như hiện nay, cũng không dám rời khỏi, tuy Phương Lạp đã hô khẩu hiệu là "Thị pháp ngang hàng không phân cao thấp", nhưng thân mình không có bất cứ chỗ dựa nào vững chắc, tình cảnh này mà lại bị lạc lõng một mình, ai dám cam đoan mình sẽ không bị đám loạn quân kia giết như giết heo dê?
Trong số những người lên thuyền chạy trốnđầu tiên tuy có những nhân vật hàng đầu ở Hàng Châu như Lục Thôi Chi, Tiền Hi Văn... nhưng phần lớn đám con cháu thế gia lại không có đãi ngộ tốt như thế, thành ra bây giờ trong đám người ở đây có không ít con cháu của mấy nhà họ Tiền, Mục, Thang, Thường, thậm chí ngay gia chủ Thang gia là Thang Tu Huyền cũng đang ở trong đó, mà Tiền Hải Bình của Tiền gia vì khi đó đang xử lý chuyện của đám người Phương Thất Phật, Vương Dần, Thạch Bảo, cũng không kịp lên thuyền. Tiền Hải Bình lúc trước quản lý nha dịch quan sai trong phủ Hàng Châu, cũng từng giao tiếp với quân đội, nên biết hầu hết các tướng lãnh trong bại quân Vũ Đức lúc này, ngày hôm qua lúc bắt đầu cân nhắc nơi đến tiếp theo, y đã mời vợ chồng Ninh Nghị qua.