Xe ngựa về đến phủ của Tần gia, trong phủ đang diễn ra tiệc Thất Tịch. Tần phu nhân và Vân nương đang bàn chuyện, mặc dù sân nhà vừa mới được làm lại, nhiều thân nhân chưa đến, nhưng trong kinh thành, Hữu Tướng phủ mời yến tiệc, cũng có không ít tới. Môn sinh bạn cũ, họ hàng thân thích gần xa, từ mấy hôm trước đã nhận lời chuẩn bị đến, cho dù là không được mời nếu có chút quan hệ thì cũng vẫn muốn đến để gặp những nhân vật lớn.
Một cái cổng lớn sẽ có một bộ phận vận hành, người ở ngoài khó mà nhìn vào được, đi ra đi vào, tặng lễ vật như thế nào, lần lượt bái kiến, mói năng thế nào, giấy tờ... đều phải có quy củ. Lúc này, trong Hữu tướng phủ bầu không khí hết sức náo nhiệt, mọi việc được vận hành đâu vào đấy, các tân khác ăn uống trò chuyện ở đại sảnh, nha hoàn, quản gia, chân sai vặt, đầu bếp.. đều bận rộn làm việc theo phận sự của mình. Đương nhiên sau quy củ, cũng luôn có người nào đó không để ý đến những điều này.
Tần Tự Nguyên xuống xe ngựa, chào hỏi mọi người trong đại sảnh thoáng nói mấy câu rồi đi về hậu viện. Quản sự, hạ nhân đi theo sau lão, báo cáo sự tình, nghe theo chỉ bảo. Quanh những quy tắc kia có vô số phiền phức, ông ta đi về phía phủ, lúc vào thư phòng vẫy tay ra hiệu cho mọi người lui ra, những người đó lui ra rồi, đương nhiên quy tắc vẫn còn. Trong thư phòng đèn đã sáng từ lâu, đóng cửa lại, bốn bề yên tĩnh, lão mở một hốc tối trên giá sách lấy ra một bọc giấy mỏng.
Trong căn phòng đó, dùng rất nhiều cách sắp đặt nhưng ông nhớ rất rành mạch. Đặt bọc giấy lên bàn, ông nhìn mở ra dưới ánh đèn rồi nhìn ra ngoài một lúc lâu. Đều là văn bản hồ sơ, cũng không biết ghi lại những chuyện gì. Nhìn qua một lần, ông mài mực, lấy một tờ giấy ra rồi ngồi xuống bắt đầu viết thư.
Những tiếng động của buổi yến tiệc truyền vào qua cửa sổ. Tay của ông vẫn bình tĩnh, suy nghĩ cũng rõ ràng. Viết tổng cộng hai bức thư, sau khi viết xong ông cho vào hai phong bì, vốn định đứng dậy nhưng sau khi suy nghĩ một lát ông lại ngồi xuống, để thư vào ống tay áo, cầm lấy hai tập tài liệu đi ra ngoài cửa, quản gia và người hầu chạy đến.
- Kỳ Tiên với Ngữ Bạch đến chưa?
- Hai vị công tử đều đã chờ ở sảnh rồi ạ!
- Đừng để cho những người linh tinh đến gần.
- Vâng, thưa lão gia.
Một hàng người đi về một bên trong phủ Tướng, qua một đoạn gấp khúc của hành lang nhìn rõ ánh đuốc, tiếng cười ồn ã vang đến. Còn sảnh bên kia lại khá yên tĩnh, ông đi vào thì hai người trẻ tuổi đứng lên, trong đó có một văn sĩ mặc áo dài, người còn lại thì mặc quân phục. Người mặc quân phục đó chính là Đô chỉ huy sứ, chưởng quản binh quyền một quân, là chưởng quan cao nhất của quân đội địa phương như Võ Liệt, Võ Đức Quân, có lẽ vì chức vụ hoặc nguyên nhân khác mà lúc này trùng hợp trở lại kinh thành.
- Tần sư.
- Tần sư.
- Ngồi đi, không cần đa lễ.
Hai người, một văn một võ đứng dậy hành lễ, Tần Tự Nguyên phất tay:
- Kỳ Tiên, Ngữ Bạch, chuyện hôm nay đều biết rồi chứ?
Người văn sĩ trẻ tuổi tên là Ngữ Bạch gật đầu:
- Mất Hàng Châu rồi, chuyện tranh luận hôm nay trong triều đình, đệ tử cũng đã nghe nói, những người này tầm nhìn thật hạn hẹp...
Anh ta còn chưa nói hết thì Đô chỉ huy sứ tên là Trần Kỳ Tiên cũng cau mày nói:
- Nghe nói Vương Bẩm, Dương Khả Thế làm tướng suất quân bắc tiến, Đồng Xu Mật xuôi nam, bọn họ sớm muộn sẽ phải hối hận...
- Chuyện hối hận để sau này hãy nói, quan trọng là ứng phó thế nào. Ta đã tiến cử hai người các ngươi theo quân, ngày mai sẽ có công lệnh, ngoài ra còn có Thang Tư Hiến, Vu Duệ, Thẩm Thất Bằng, Cơ Hải Phương. Nay Vương Bẩm làm chỉ huy, Dương Thế Khả làm Giám quân, Tư Hiến làm phó tướng, tiếp theo là Kỳ Tiên ngươi, Ngữ Bạch làm phụ tá cho ngươi. Những người này có thể có tác dụng, cũng không thể khinh thường được, mặc dù chắc chắn sẽ rất phiền toái.
Tần Tự Nguyên nói xong, nhíu mày:
- Vi sư không cần kiểm tra cũng có thể suy ra được, lúc này Đồng Quán đã chiêu tâm phúc dưới trướng nhập phủ, chọn đầu tiên là Vương Bẩm và Dương Khả Thế. Với tính cách bọn họ, tất nhiên là kỳ vọng rất nhiều vào việc bọn họ đi bắc phạt. Việc này quan trọng nhất không phải là kiến công lập nghiệp, mà là vì dân vì nước, tuy rằng hắn... tạm thời y không thể bắc tiến, nhưng mọi người vẫn phải cố gắng vì nước mà chinh chiến, thu phục U Yến, đợi thành công, ta sẽ cùng chư quân uống rượu, thỉnh công cho các tướng sĩ...