Từ trên bầu trời nhìn xuống, nhiều điểm ánh sáng loang lổ lóe ra.
Trong hẻm Thái Bình, dòng khí nổ làm chấn động, mọi người trên đường la chạy tụ tập thành một đám, làm tình hình hết sức hỗn loạn. Thật ra mà nói, vụ nổ vừa rồi tất cả chỉ diễn ra trong hơn mười giây nhưng thực sự không có ai làm lãng phí thời gian.
Mọi người bỏ chạy, đuổi giết, tự phán đoán, thiếu nữ vung bá đao lao tới, Ninh Nghị lao từ trong lều ra, có người bị nổ ngăn cản. Cẩu Chính được cho là khôn ngoan nhảy vào trong đám người thông minh kia đại khái là xui xẻo nhất, người trước vừa bị nổ hai cái thì người sau cũng bị nổ bay. Thạch Bảo bị vụ nổ phát sinh ngay gần mình làm cho kinh sợ, ngay trong khoảnh khắc do dự này, Ninh Nghị lao ra sân bên này bắt lấy Cẩu Chính người đầy máu tươi xuất ra một đao đơn giản:
- Đứng vững, ngồi xổm xuống
Lúc Cẩu Chính bị nổ bay, hắn cũng chạy ra ngoài mấy mét.
Từ viện tử bên này đến bờ kênh đào kia hẻm Thái Bình cách khoảng hai trăm mét. Từ lúc mới bắt đầu, đám người Cảnh hộ vệ bảo vệ người của Tô gia vốn đã không chạy ra phía ngoài hẻm Thái Bình mà là rút về hướng nhánh sông kênh đào, đội hình hơn hai mươi người, ở giữa người lớn trẻ em là Tô Đàn Nhi sau khi cố gắng tự trấn áp tâm tình đang đơn giản hô quát, cùng nhau hành động rất nhanh chóng, có trật tự, cho dù người của Phương Lạp bên kia có lao tới đợt đầu tiên cũng sẽ bị đám cảnh vệ chống đỡ, sau đó sẽ bị vụ nổ kia làm cho hoảng sợ mà không dám làm điều xằng bậy.
Ninh Nghị ở bên này trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã thu hút đa số ánh mắt. Thực ra mà nói, những thứ này tuy nổ mạnh trong thời gian ngắn có sức ảnh hưởng rất mạnh, nhưng phạm vi bao trùm lớn như vậy, còn muốn duy trì nổ mạnh, mỗi khắc lực sát thương cũng không nhiều lắm. Mặc dù trước đó Ninh Lập Nghị đã có thể điều động một lượng tài nguyên lớn của quân đội thì cũng không đến mức có thể chôn đầy trên đường phố được.
Nơi đặt thuốc nổ chủ yếu là lộ tuyến chạy trốn, về phần trên đường phố, những nơi khá xa hơn thì sẽ ít hơn một chút, chủ yếu là để đề phòng kẻ địch từ chỗ khác đi đường vòng bọc đánh. Mà bên Ninh Nghị, hắn nhiều lắm cũng chỉ dự đoán phạm vi nổ vài giây đầu, nếu lâu hơn, một đống hỏa dược kia lúc nào cũng có thể phát nổ, thì ngay cả chính hắn cũng chỉ có thể tính sai, không có khả năng hành động mạo hiểm giống như từ lều nhỏ xông qua.
Nhưng trong thời khắc bùng nổ chiến đấu, chủ yếu vẫn là đánh vào tâm lý là chính. Ninh Nghị bố trí đại cục thì cẩn thận, trầm ổn, khi thật sự lâm đầu, ra tay cũng quả quyết hung ác không kém bất luận kẻ nào, chốc lát đã quyết định làm hay bỏ. Vừa rồi hắn mới quyết định tha cho những người khác trong ngõ Thái Bình, hướng chạy ban đầu của hắn không cố định một chỗ nhưng ngay từ đầu đã ra tay chỗ quan trọng. Một, hai người bị vụ nổ ngăn lại hòan toàn là lấy thân mình làm mồi, hạ uy phong của đám người kia. Khi hắn xách Cẩu Chính như xách một con chó ném xuống đất, sau đó thì nổ tan tành, trong ngọn lửa kia khí thế của mọi người gần như cũng bị hắn áp đảo.
Những người này ở Tây Nam cũng đều là anh hùng nổi tiếng giang hồ, năm đó miệng đao liếm máu, gia nhập phản loạn lại càng giết vô số người. Võ công của Ninh Nghị cũng không phải là cao, nếu đơn thương độc mã chiến đấu, đối mặt với người của Thạch Bảo chỉ e mấy chiêu thôi hắn đã bị đánh chết. Nhưng lúc này một mình hắn đối mặt với mười tên phỉ nhân như hung thần ác sát, ở trước mắt mọi người giống như một ngọn núi cao ngất ngưởng. Khi Thạch Bảo hô lên câu: