Ngươi nói cái gì?
Thành thị về đêm trong sự trầm lắng mang theo một chút xao động bất an, vì vừa rồi mới có những người trong ngõ Thái Bình cảnh báo, lúc này cảnh báo đã được lan truyền xuyên qua ngã tư đường vào trong con hẻm. Những âm thanh đó lan truyền đi xa, đội quân có lẽ phải một lúc nữa mới đến, ít nhất là trong con hẻm Thái Bình vào lúc này, không khí tiêu điều xơ xác. Ngoại trừ hai bên đang hình thành cục diện giằng co ra, ngay lúc đó cũng không có bao nhiêu người dám mở miệng ra nói chuyện.
Hai bên giằng co, thoạt nhìn tự nhiên thấy không đối xứng, một bên là thư sinh Ninh Nghị, bên kia là đám người do Thạch Bảo cầm đầu, đều là cao thủ võ lâm. Bọn họ có thể được phái vào trong thành làm loạn, bản thân chính là võ nghệ kinh người, nhân số tuy không nhiều lắm nhưng vừa rồi thiếu nữ có tên là Lưu Tây Qua xuất thủ, hơn nữa đám Thạch Bảo giết người tùy tiện, lúc này tình trạng tổ chức lực lượng của hẻm Thái Bình ở trước mắt bọn họ cũng không có khẳ năng chống cự. Vừa rồi Ninh Nghị chỉ nói một câu, đã thu hút sự chú ý của những người này lên người mình.
Lúc trước hắn ở trong ngõ Thái Bình cũng đã đủ có uy tín, còn mặt khác hắn âm thầm thiết lập thao túng cục diện cũng đã bị những người đó biết được. Thời gian ngắn ngủi này, thấy hắn mặc trang phục thư sinh bàn tay trần đứng ở đằng kia, vẻ mặt nghiêm túc, mọi người ngược lại cảm nhận được sự nguy hiểm của hắn, đặc biệt là những người ở hẻm Thái Bình, có lẽ cũng đang mong chờ vị cô gia Tô gia trước mắt này ra tay, xử lý đám phỉ nhân này.
- Ta muốn nói là, một khi các ngươi đã đến đây rồi thì cũng không cần quay về nữa...
Hít một hơi thật sâu, sắc mặt của Ninh Nghị u ám, hắn vừa thở dài vừa nói, rồi ngẩng đầu lên, hơi chắp tay cười:
- Mọi người của hẻm Thái Bình...
Âm thanh kia vang lên trong bầu trời đêm.
Đối với Ninh Nghị mà nói, mặc dù chuyện trước mắt thực sự là có chút ngoài dự liệu, đồng thời cũng làm cho hắn tức giận.
Mãi đến giờ, giúp Hàng Châu ứng khó tình thế nguy hiểm trước mắt là xuất phát từ nguyên tắc tự bảo vệ mình, có thể làm nhiều những việc này cũng không hề ngần ngại. Hắn thành tâm giúp, đương nhiên cũng vì bản thân không thể gia nhập chốn quan trường, nên đối với những vận động tác động bên trong quan trường, hắn không làm gì nhiều lắm. Nhưng mặc dù là như vậy, lần đầu tiên đã bị người ta bán đứng, thật sự khiến hắn cảm thấy cũng vớ vấn. Phải thừa nhận trước đó hắn không ngờ là sẽ phát sinh tình huống như vậy.
Có điều, biện pháp chuẩn ứng phó tình huống trước mắt này ngược lại không phải là không có, tuy nhiên, không phải là vạn bất đắc dĩ thì hắn căn bản không muốn dùng.