Ngày mùng ba tháng bảy năm Vũ Cảnh Hàn thứ chín, đêm, Hàng Châu.
Mây trắng như lụa, ánh sao trong suốt in xuống biển, thành trì xung quang đều tràn lửa binh, đoàn người xung đột từng tốp một, cờ chiến hỗn loạn, cả một vùng đất bốc lửa, làm cho từng đám bụi mù bay lên trời. Màu đỏ, màu đen và ngọn đèn ở trong thành cùng tụ lại một chỗ.
Trong hẻm Thái Bình, lộ ra lốm đốm đèn đuốc. Đêm đã về khuya, trong ngôi nhà nhỏ Tô Đàn Nhi mặc áo lụa mỏng và quần ngủ đang ngồi trước bàn, vừa phe phấy cái quạt tròn vừa chỉnh mấy tờ tình báo của phu quân. Tiểu Thiền bưng chậu nước từ ngoài cửa sổ vào qua chỗ Ninh Nghị rồi dặn dò mọi người đi ngủ cho sớm.
- Lúc chạng vạng, Phương Lạp đã tới, trước tiên không có cách nào bắt những người trong thành lại, cảm thấy chiêu cờ này rất kém. Tướng công, tuy là trước kia thiếp chưa xử lý những việc như này, nhưng bây giờ bọn họ thật sự đã làm rồi, thật sự khiến người ta cảm thấy quá kém. Người ta buông tay buông chân không cố kỵ, bên này chúng ta thì cứ ngần ngừ lo trước lo sau thật sự cũng khiến cho người ta nhụt chí…
Trên bàn toàn là những bản ghi chép, trong tay hai vợ chồng còn có những bản lớn nhỏ, cầm một tờ lên Ning Nghị lắc đầu.
- Bỏ mồi, ý tưởng tỏ ra yếu thế, thì bản thân sẽ phải trả giá. Trong thành Hàng Châu không phải là không có người biết làm, những người thông minh này nhiều lắm, thực sự muốn làm thường thì cũng không yêu cầu công lao. Bây giờ phương pháp xử lý đã tương đối ổn thỏa, dốc sức có thể bắt được người, bên này tổn thất cũng không nặng lắm, có lẽ phía Tiền Hải Bình cũng bị áp lực rất lớn, nếu không phải là Tiền Hi Văn, e rằng ông ta đã sớm bị ép xuống, chỉ là hỗn loạn ở bến tàu hôm đó cũng đủ để ông ta gánh trách nhiệm rồi.
Tô Đàn Nhi để một tờ giấy xuống, hơi dừng lại một chút:
- Thiếp không thích Tiền Hải Bình này, hôm nay y đã đi tìm Lâu gia gây phiền phức… khiến thiếp cảm thấy…
- Không có ý xấu?
Ninh Nghị cười cười, để hai tờ giấy lại một chỗ, gật gù:
- Thế lực của Tiền Hải Bình không thể làm Lâu gia lung lay, Lâu gia cũng không tìm Tiền gia gây phiền phức, cuối cùng chuyện vẫn ép lên đầu chúng ta. Chưa chắc Tiền Hải Bình đã có giúp chúng ta đi trút giận, Lâu gia gây áp lực lên đầu chúng ta chúng ta cũng chỉ có thể đi tìm Tiền gia bảo vệ, với y mà nói, có gì mà không làm…Không cần thiết phải nghĩ về người khác quá tốt, y làm chuyện này cũng là biết thời thế.
- Tướng công đúng là người độ lượng, thiếp không thể thoải mái được.
Tô Đàn Nhi vểnh mồm lên:
- Nhưng cũng được thôi, đánh xong cuộc chiến Hàng Châu, chúng ta sẽ lập tức trở về Giang Ninh, cái gì mà Lâu gia, Tiền gia đều không cần qua lại nữa… Lâu Thư Hằng cũng chẳng ra sao cả.
- Là thích nàng đấy…
- Tướng công đừng có đùa như vậy, nghe chẳng dễ chịu chút nào…
- Ha ha, hắn cũng thật là đáng thương.
Lúc hai vợ chồng nói chuyện trong phòng, thì trong lão trạch Lâu gia ở đường phố gần Thành Nam cũng xảy ra chuyện.
Thời gian mấy hôm nay tuy là vừa động đất lại đến hung binh, nhưng trong những đại gia tộc ở Hàng Châu, Lâu gia vẫn không bị ảnh hưởng gì mấy. Chỉ trong ngày hôm nay là có những chuyện ngoài ý muốn, mấy nhóm quân nhân Võ Đức Doanh cũng với những người quan viên trước sau ra vào Lâu gia đã biến thành một đám la hét ầm ĩ. Người ngoài cũng không biết rốt cuộc vấn đề là ở chỗ nào, nhưng đều có thể nhìn ra một số người thì bới móc, một số người thì biện hộ nhưng xem ra trước mắt kẻ bới móc chiếm ưu thế hơn cả. Có mấy lần hoặc là lấy cớ truy bắt phản tặc hoặc là lấy cớ trưng dụng vật phẩm họ đã khiến cho cửa nhà Lâu gia rối tinh rối mù lên.