Ánh tịch dương như máu, con chó mệt mỏi rồi, nó khập khiễng đi vòng một vòng trên sườn núi loang lổ vết máu, sau đó lại đi xuống một tiểu viện bị sập nằm ở dưới sườn núi, một chân sau của nó bị què, nó nằm bên cạnh chủ nhân, quay đầu nhìn, trên người chủ nhân nó bị cắm xuyên một cây gỗ dài, mũi nó hít hít vài cái, sau đó lại rụt đầu trở về.
Chó, viện tử, thi thể, cây gỗ, còn có máu, những tiếng động lớn từ nơi nào đó cách không xa vọng tới.
Nó là một con chó già, già đến mức sợ rằng cũng không biết bao nhiêu tuổi rồi, từ trước đến nay nó và chủ nhân cũng lớn tuổi giống nó đều sống ở trong viện tử nhỏ bé đổ nát này, thỉnh thoảng nó đi ra ngoài dạo một vòng, khi mệt mỏi thì chậm rãi trở về, những lúc ấy việc nó thích làm nhất chính là ghé vào bàn đá dưới tàng cây gần cửa để phơi nắng, lim dim mắt ngủ gà gật trong ánh mặt trời và tiếng ve kêu, còn chủ nhân già của nó thì ngồi bên cạnh vừa gãi gãi cổ nó vừa lải nhải trò chuyện, thỉnh thoảng nó thấy thoải mái khẽ rên lên một tiếng.
Tận đến vài ngày trước, nó thấy người và chim chóc đều tán loạn, sau đó thì mặt đất rung mạnh, chấn động làm nhà sập xuống, tiếp theo đó người đến người đi, tất cả đều là những chuyện mà nó không thể lý giải nổi, rất nhiều nơi tường lớn sập xuống, tiếng người la hét liên tục, đến ngày đó, có rất nhiều người cuồn cuộn tiến vào, lại có vô số người từ một chỗ chen chúc tiến ra, biển người này đụng vào nhau, chủ nhân già đứng ở cửa sân bị phá hỏng nhìn loáng thoáng động tĩnh bên kia, miệng lại cằn nhằn lải nhải những câu nó không hiểu, sau đó thì ngã xuống không hề báo trước.
Nó thấy có một cây gõ cắm trên người chủ nhân già, ngửi được mùi máu xa lạ, máu tươi đó cuồn cuộn phụt ra, nó chạy nhanh tới vừa ngửi lên người chủ nhân vừa kéo, cố gắng để chủ nhân già của nó có thể cử động một chút, nhưng chủ nhân già chỉ mở mắt liếc nhìn nó một cái, sau đó cặp mắt kia vĩnh viễn khép lại.
Máu vẫn còn đang chảy, nó chạy ra đường, chạy lên sườn núi phía sau sủa, có một vài người trên người nhuộm đầy máu xông tới, nó vừa sủa vừa lao tới cắn xé, nhưng nó cũng già rồi, một chân sau của nó bị một đao chặt đứt làm đau đớn uất nghẹn lăn sang một bên. Có một vài người chạy ào vào một viện tử, sau đó lại lao ra, một lúc lâu sau, một nhóm người lại từ chỗ thủng bị đuổi chạy ra, tiếng động lớn rầm rầm, chỉ có tiểu viện bên kia là lạnh lẽo, chỉ có con chó già chậm rãi đi qua đi lại gần đó.
Sau đó từ bức tường vỡ lại có người chạy ào ới, cũng có rất nhiều người ở bên đó ngã xuống, nó vài ngày không ăn gì rồi, thỉnh thoảng ở trên ụ đất nhìn sang bên kia, kéo cái chân què bị đánh gãy, có thể sủa được bao lâu thì sủa, đến khi mệt mỏi rồi, lại nhớ đến trong sân, nhìn những con ròi sinh sôi trên thi thể chủ nhân già của nó.
Thời tiết nóng bức, ánh tà dương như máu lại cuồn cuộn như sóng mây bao phủ xuống dưới, bên ngoài viện một cây phong lá đỏ đã rụng lá phân nửa, đến chạng vạng thì hơi nóng và mùi hôi thối hòa quện, lúc trời tối hẳn, con chó già lại bò lên sườn núi, bóng dáng nó và màu sắc trần bì tại sườn núi đất hòa nhập thành một vệt cô đơn.
Một khắc nào đó, con chó già đó lại đứng trên sườn núi, thăm dò nhìn xuống, vô số mũi tên màu vàng bay trên bầu trời. Trong đó có một mũi tên bắn trúng thân thể con chó già, thi thể nó lăn xuống, lại có vài mũi tên tiếp tục bắn lên sườn núi đất, sau đó, nghe được bên ngoài có tiếng người la hét rất to:
- Pháp luật bình đẳng, không phân cao thấp, Thánh Công đến rồi!
- Thánh Công!
Có vô số âm thành hợp lại ầm ầm long trời lở đất áp tới bên này!
Đây là một buổi chạng vạng nặng nề, chính giữa ngày này, rối loạn trong ngoài thành Hàng Châu gần như trở thành một sự việc bình thường rồi, trong ngõ Thái Bình, Ninh Nghị ngồi trên lầu gác gỗ chưa bị sập, nhìn về hướng thành thị và mặt trời chiều cách đó không xa, mạch nước gần ngõ Thái Bình là một nhánh sông nhỏ của Đại Vận Hà, bởi thượng du bị bế tắc, mấy ngày vừa qua binh hung chiến nguy mà nước sông cũng trở nên đục ngầu.