Đối với tình huống đụng phải loạn phỉ Phương Lạp trên đường, trên cơ bản là ngoài dự liệu của Ninh Nghị. Trong thành Hàng Châu lúc này, những gã này tuy rằng dựa vào lực ảnh hưởng của trận động đất mà tạm thời chiếm tiên cơ có thể tàn sát bừa bãi, nhưng thời gian duy trì liên tục đương nhiên không thể kéo dài, theo thời gian trôi qua, những gã này sẽ có khuynh hướng tránh né vào trong nhưng nơi đầy phế tích, tiếp tục kế hoạch tìm đường sống.
Trong lúc suy nghĩ thời gian những kẻ này sẽ tàn sát bừa bãi trong thành không kéo dài lâu, trong lòng Ninh Nghị cũng đồng thời lo lắng về tình huống bên phía ngõ Thái Bình, thấy cảnh tượng thảm thiết trên đường phố, sau đó lại đột ngột đụng phải hơn mười kẻ bỏ mạng, Ninh Nghị cũng hơi bất ngờ, nhưng chuyện xảy tới làm hắn trở nên mạnh bạo hơn, lập tức đưa ra quyết định, sau đó thì cầm đao chạy, hơn mười kẻ phía sau chốc lát cũng hô quát đuổi theo.
Kiến trúc của mấy khu đường phố gần đó vốn không được tốt cho lắm, lúc này đã bị địa chấn làm cho chấn động thưa thớt, có nơi tường vây sập xuống, có phòng ốc bị địa chấn đánh văng ra, qua mấy ngày bị nước mưa cọ rửa, lúc này chỉ còn lại thang cột và phòng lương đổ nát, đồng thời cũng có những nơi trước đó cũng trải qua khoảng thời gian hỏa hoạn, đen khô đổ nát thê lương. Thật ra chung quanh vẫn có những nhà còn nguyên vẹn, bên trong có người ở, cửa đóng chặt không dám ra ngoài, cũng bởi vì nơi này gặp tai họa trùng trùng, mà trước đó vài ngày cùng với ngày hôm nay cũng có binh hung đã chạy thoát.
Vài tên hung đồ trên người nhuộm máu tươi đỏ rực phân chia ra vài lộ đuổi kịp đến chỗ phế tích này, mà Ninh Nghị chạy đằng trước chỉ là một gã mặc y phục thư sinh, tay cầm một cây đao, vừa mới dùng vải cuốn chặt, nhìn bề ngoài chẳng ra cái gì cả, nhưng hắn chạy rất nhanh, hắn từng rèn luyện thể lực lại học võ công nên việc cầm đao chạy này hầu như không khó khăn gì, trong khi chạy cũng hình thành một khí thế đương nhiên.
Đi qua đống phế tích đằng trước, vừa chạy vừa quay người trên đường phố đổi hướng cho người phía sau không đuổi kịp, bay quan tường thấp bị sập, xông qua vũng bùn đen thùi. Tốc độ chạy của Ninh Nghị mặc dù nhanh, nhưng trong những kẻ kia cũng có kẻ chạy nhanh hơn, trong đó có một gã vóc dáng cao lớn cầm đơn đao đã vượt lên trước những kẻ khác. Ninh Nghị ý thức được sự chuyển hướng này không sáng suốt, khi xông qua một đống phế tích đằng trước, kẻ kia đã tới gần Ninh Nghị hơn phân nửa khoảng cách, xông qua một bức tường thấp thì nhặt lên một viên gạch ném mạnh tới.
Thời đại này vũ khí trên chiến trường tuy rằng dùng cung tiễn là chính, nhưng nếu cùng là tranh đấu, trong quãng đường chạy đúng là vẫn có thể dùng đá để ném, vừa đơn giản vừa thuận tiện, dễ ném trúng người khác, mà những người có sức lực ít nhiều cũng từng luyện cách thức này. Ninh Nghị đang chạy qua một cây cột, hòn đá bắn trúng vào cây cột vỡ toác, làm vụn gỗ bắn vào mặt khá đau, hắn thoáng nhìn lại sau, người kia cũng đang kéo dần lại cự ly với hắn.