Mặc dù nói là đi ra cửa thành xem tình hình lưu dân ở ngoài thành thế nào, nhưng thực tế thì không đối chiếu được với tình huống ngày trước, nhất thời cũng không tìm được người thật sự biết rõ tình hình bên này, Ninh Nghị cũng không thể chỉ nhìn xem số người bao nhiêu mà quy kết ra được điều gì. Lần này ra ngoài chủ yếu là vì ở mãi ngõ Thái Bình mấy ngày rồi, lúc này hắn tính tận mắt xem tình hình trong thành.
Là một người đến từ vùng đất bên ngoài, lúc này đối với cảnh tượng hỗn loạn trong ngoài thành, phần lớn tình huống Ninh Nghị có thể đơn giản coi đó là một tấn thảm kịch để xem. Trong lúc này thì chỉ cần trật tự của thành thị vẫn được giữ vững thì dù mệt dù khổ đi chăng nữa thì cũng không khổ được những kẻ có gia cảnh nhất định.
Nhưng về mặt khác, đối diện với những cảnh tượng thê lương trong cơn mưa rào kia, dù là Ninh Nghị thì cũng khó tránh được mà sinh lòng trắc ẩn, cũng giống như tình cảnh năm trước Giang Ninh vì lũ lụt mà phong thành vậy. Lần đó thì là nạn đói, mà lần này tình hình càng rõ rệt hơn, người bị thương, người mất gia nghiệp, hoặc là khất cái, lưu dân vì động đất.
Trong tình trạng này, phần lớn người bị thương chẳng thể đi khám đại phu, càng không mua được thuốc thang. Giữa những bãi phế tích chưa được dọn dẹp ở hai bên đường kia, những túp lều được dựng lên, những người ở trong đó ai nấy đều vẻ mặt thê lương, có một số bất chấp cơn mưa chạy ra bới đống đổ nát ở nhà mình. Người bị trọng thương, gãy tay gãy chân thì không còn nhà để về nữa, ôm lấy manh chiếu rách núp dưới mái hiên thấp tè sắp sụp mà không rõ sống chết. Đây đã là ngày thứ năm sau trận động đất, nếu vài ngày trước có lẽ còn có thể la hét, thì lúc này đây, đa số người đã bị dày vò đến không thể rên được tiếng nào nữa.
Cũng có đứa bé mất cha mẹ hoặc đám trẻ con ăn xin vốn đi theo cha hoặc mẹ, chúng bị thương, không bị thương, có đứa phát run dưới cơn mưa, cũng có đứa cuộn mình ở một góc tránh mưa, có đứa đang khóc, nhưng có đứa đã khóc nhiều quá đến mức không nói được nữa. Những đứa trẻ quá đói vụng trộm đi bới đống đổ nát, nếu có thể kiếm được đồ ăn thì mặc kệ là thứ gì chúng đều nhét vào miệng trước. Nhưng đây vốn không phải là thời đại mà đồ ăn đầy đủ các loại như đời sau, nhà ai có được nhiều đồ ăn cho lắm. Hơn nữa nếu bị người ta thấy thì sẽ bị đuổi đánh ngay.
Trong tình cảnh như này, đám trẻ con trai gái đứa nào cũng giống đứa nào, không đứa nào hoạt bát cả, một chút cũng không hoạt bát, sinh mệnh và sự thật không cách nào có thể bày trò chơi đùa nghịch ngợm ở đây được nữa. Những đứa trẻ lưu lạc dưới trời mưa kia cũng giống như chó hoang vậy. Cũng có vài người gia cảnh hơi giàu thì xử lý xong chuyện nhà mình thì có thể sinh ra lòng trắc ẩn. Nhưng với tình cảnh cố cầm cự trước mắt này, có thiện tâm đến thế nào thì cũng không đủ. Quan phủ hoặc những gia đình giàu có như Tiền gia sẽ phát cơm cháo, giúp cho một số người không bị chết đói, nhưng lại không thể giữ được một bộ phận nhỏ đã tuyệt vọng, mất đi tương lai.
Chung quy thời buổi như này, như Hàng Châu hay Giang Ninh, nếu mùa đông mà ngoài thành chỉ có mấy chục người chết vì lạnh, đó mới thật sự là thái bình thịnh thế, Ninh Nghị có thể lý giải, nhưng nhìn đến những điều này thì trong lòng hắn đúng là vẫn trầm trọng đi vài phần. Đây chỉ là cảnh tượng có thể nhìn thấy trên đường phố trong thành, trái lại đám người Tô Đàn Nhi, Tiểu Thiền dù sinh lòng trắc ẩn, nhưng cũng đã quá quen rồi, tâm tình không có văn nghệ như Ninh Nghị.
Tiểu Thiền vén cửa sổ xe lên một góc rồi nhìn ra ngoài một lúc, thấy vẻ mặt Ninh Nghị nghiêm túc, không mấy hào hứng gì, nàng khẽ nói một câu:
- Người nhà Tiểu Thiền sắp chết đói nên mới bị bán tới đây...
Nàng chỉ muốn an ủi Ninh Nghị chứ không có vẻ hối tiếc gì. Ninh Nghị cười cười, Tô Đàn Nhi ôm nàng tới bên mình, để nàng dựa vào vai mình, sau đó lại vuốt vuốt tóc nàng.
Tình huống ở ngoài thành kia không cách nào nhìn kỹ được, thực tế thì mấy ngày nay lượng lưu dân tăng lên ít nhất đã bao vây mấy cửa thành của thành Hàng Châu lại. Mà quân của Võ Đức doanh đã đóng ở cửa thành, cửa thành tuy không đóng, nhưng muốn ra vào lại là chuyện khá phiền toái. Ninh Nghị đã được Tiền gia đưa cho giấy đảm bảo, nhưng lại không cần ra ngoài, xe ngựa của bọn họ như vậy, chỉ cần ra khỏi cửa thành một cái là sẽ bị người ta bu lại ngay.
Ninh Nghị xuống xe ở gần cửa thành, một mình qua bên kia nhìn một lúc, ngay lập tức có quân nhân cảnh giới đi tới hỏi. Ninh Nghị bèn đưa tờ danh thiếp của Tiền gia kia ra, quân nhân kia thấy vậy cũng đi về vị trí của mình. Lúc này tình cảnh bên ngoài cửa thành khá ác liệt, lầy lội khắp nơi. Một bộ phận quân nhân ở những lều vải bên ngoài thành kia để duy trì trật tự, chủ yếu là để giữ cho con đường chính kia lưu thông.