Mưa vẫn đang rơi.
Những tầng mây trên cao mang theo những vệt màu xanh nhạt, chỉ một nửa bầu trời là sáng tỏ. Mưa to cuốn lấy bùn đất trong viện, trong đống đổ nát, trên đường phố thành một dòng nước đục ngầu. Trong cơn mưa đó, những tiếng lách cách leng keng vẫn vang lên, những gã công nhân khoác áo tơi đẩy xe, kéo sọt, chuyển những đống đổ nát đi. Chỉ cần chở hết đất đá đi thì toàn bộ đường phố rồi ngõ hẻm rồi các viện đều là cảnh tượng thế này.
Viện của Tô gia trong ngõ Thái Bình kia đã được dựng lên rất nhiều lều, ở trong mưa, những dòng nước mưa chảy xuống từ mái hiên kết thành mành. Một bóng người nho nhỏ đội, hoặc phải nói là giơ mũ chạy qua màn mưa, chạy đến dưới mái hiên rồi thì con người nhỏ bé này mới ôm mũ mà nhìn vào một căn phòng. Đó là một tiểu cô nương tuổi tầm bốn đến năm, đầu bị thương có quấn băng vải.
Mấy ngày sau trận động đất, tình cảnh chỗ nào cũng chẳng hề tốt đẹp. Lúc này tiểu cô nương đang nhìn đám hỗn độn các đồ vật chồng chất lên nhau trong căn phòng kia, nhưng thấy tủ, giường ở trong không bị thấm nước là đã tương đối khá rồi. Cô bé nhút nhát đứng ở cửa nhìn mấy lần, nam tử bên trong thấy cô bé thì vẫy vẫy tay với cô bé.
- Cô gia thúc thúc...
Tiểu cô nương gọi một tiếng rồi đi vào trong phòng. Nam tử kiểm tra băng vải trên đầu cho cô bé, lại giơ tay chạm một cái:
- Còn đau không?
- Hơi đau...
- Vậy ở phòng nghỉ ngơi đi, đừng chạy lung tung.
- Ở phòng chẳng có ai cả, chán lắm. Cô gia thúc thúc đang làm gì vậy, Tiểu Nhu giúp thúc thúc được không?
- Thứ này rất nguy hiểm, cháu không thể chạm vào đâu, đầu lại đang bị thương nữa. Cho cháu viên kẹo này, ngồi cạnh xem nhé.
Nam tử được gọi là cô gia thúc thúc kia tất nhiên là Ninh Nghị, mà tiểu cô nương thì là con của một gã phòng thu chi của Tô gia, tên là Trần Ký Nhu. Trận động đất ngày đó, cô bé bị một thứ đập vào đầu, chảy máu, nhưng sau đó kiểm tra thì thương thế không nặng, đúng là mạng lớn, lúc này mới qua hai ba ngày cô bé đã vui vẻ nhảy nhót khắp nơi.
Trời tuy mưa nhưng vì nhà lều được dựng rất chắc chắn nên không có chỗ nào bị đột cả. Mặt đất cũng đã khô, vài cái giỏ tre, sàng có lớn có nhỏ được đặt trên mặt đất trong phòng, một số cái được dùng ghế chống lên. Những thứ trong sọt đó đều là bột phấn hỗn hợp, ngày mưa mà lại vào đầu Thu khi thời tiết ẩm ướt, bột này không được coi là hoàn toàn khô ráo. Ninh Nghị lấy một ít rồi rải thành một đường thẳng ở trên mặt đất.
- Chú ý tránh xa ra một chút nhé.
Hắn nói với tiểu cô nương xong thì cầm Hỏa chiết tử châm lên trên. Một tiếng "ầm" vang lên, ngọn lửa bùng lên, sau đó hóa thành sương khói tan đi. Tiểu cô nương giật mình một cái, cả người như thể thu nhỏ lại vậy, nhưng đôi mắt kia thì chớp vài cái rồi trừng thật to, dường như muốn nhìn cho rõ cảnh tượng trước mắt này.
Tô Đàn Nhi đi vào từ ngoài cửa cũng hoảng sợ, ngoài ra còn có Thiền Nhi và Quyên Nhi đi theo. Thiền Nhi tò mò ló đầu vào, Quyên Nhi thì điều chỉnh vị trí ở phía sau Tô Đàn Nhi, dường như cố gắng làm cho mình trở nên mượt mà, định tạo thành một đường thẳng với cô gia và tiểu thư nhà mình, mục đích cuối cùng chính là không để Ninh Nghị thấy mình.
- Tướng công, đây là... hỏa dược?
Tô Đàn Nhi khẽ nhíu mày, ôm lấy Tiểu Ký Nhu, nhìn băng vải trên đầu cô bé, nhưng vẫn nhìn phía Ninh Nghị. Khi nàng và Ninh Nghị thành thân thì mọi chuyện đều đã hỏi rõ, đó là ý thức trách nhiệm cho phép, mà lúc này Ninh Nghị muốn làm gì, dù có khiến mọi người bất ngờ thì nàng cũng không hỏi nhiều. Cho dù Ninh Nghị có khiến cả căn phòng này nổ bung, nàng chỉ cần thấy là Ninh Nghị làm thì sẽ không tức giận, có khi còn có thể cùng phu quân của mình nghiên cứu xem làm thế nào để phá hủy đi nhanh hơn. Nhưng lúc này nàng tất nhiên là có tò mò và do dự, dù sao thì hỏa dược này cũng có vẻ nguy hiểm.
- Ừ, nhân lúc rảnh pha chế một ít, thứ này nguy hiểm lắm, chút nữa cất vào phía sau thì để người trông chừng, đừng để nó bắt lửa.
Ninh Nghị bỏ đám hỏa dược vào trong những thùng gỗ nhỏ, lấy đồ ra nhanh chóng đóng chặt lại. Tô Đàn Nhi ngồi bên cạnh nhìn, sau đó cũng đến hỗ trợ:
- Là thùng mà mấy ngày trước tướng công dặn lấy từ Tiền gia sao?
- Có bỏ thêm vài thứ nữa. Ninh Nghị nhìn Tô Đàn Nhi, sau đó cười cười: - Đây chỉ là phòng ngừa thôi, mong là không phải dùng đến. Nếu không cần thiết thì những thứ này cũng không có mấy tác dụng.
Sau đó vài người cẩn thận sắp xếp những hỏa dược này thành những cái thùng nhỏ, sau đó gọi người tới dọn chúng sang gian phòng có thể cất chứa đồ hơi lệch sang một bên kia. Ninh Nghị choàng một chiếc áo tơi đi ra ngoài, Tô Đàn Nhi ôm tiểu cô nương, Thiền Nhi và Quyên Nhi cầm ô đi theo sau. Bên con đường ở ngoài viện, dưới làn mưa, Hạnh Nhi bị ướt hơn nửa người đang cố gắng chỉ huy mọi người khuân vác những thứ trong đống đổ nát kia, thứ gì cần vứt hay giữ lại. Ngay cả đám người Cảnh hộ viện cũng nghe theo sự chỉ huy của nàng, thoạt nhìn nàng hệt như một cô thiếu nữ có khí chất lãnh đạo giống với Tô Đàn Nhi.
Thấy đám người Ninh Nghị tới, nàng buộc lại mái tóc ướt rồi nhấc váy chạy tới.
Trên đường lúc này cũng có những nhà khác ở trong ngõ Thái Bình này, hoặc là đẩy xe hoặc nhấc sọt đi dưới trời mưa, thấy Ninh Nghị thì cung kính gọi hắn là cô gia của Tô gia hoặc là cô gia Ninh gia, cũng có người gọi hắn là Ninh thiếu gia hoặc Ninh lão gia, nói chung là xưng hô loạn xạ, nhưng coi như là có chào hỏi.
Tất cả đều là do những chuyện xảy ra tối hôm động đất đó cùng hai ba ngày sau. Ninh Nghị quả thực không có kinh nghiệm thực thi cụ thể gì về cứu tế động đất, nhưng sống ở hậu thế nên đã nghe quen tai, nhìn quen mắt với nhiều tin tức, cũng biết được nhiều biện pháp cơ bản. Hắn dẫn mọi người làm rõ tình hình nhà mình, sau đó cũng đi giúp đỡ nhà người khác trong Thái Bình hạng này.