Nhà cửa như rừng, mái hiên san sát. Trong bóng đêm, những ngọn đèn từ các căn nhà trong thành kéo thành một chuỗi đốm lửa, giăng ngang dọc quanh khắp thành Biện Kinh trong đêm tối cuối mùa hè đầu mùa thu này.
Thời gian ăn tối đã sớm qua đi, bóng sắc đêm càng lúc càng sâu, nhưng những tiếng ồn ào trong thành Biện Kinh vẫn không có dấu hiệu giảm bớt đi. Trải qua hơn hai trăm năm kế thừa đến nay, thành Biện Kinh hoàn toàn là trái tim xung yếu của Võ triều, tụ tập thương khách thiên hạ, thông suốt khắp nơi. Mỗi ngày số thương nhân lữ khách đi qua nơi này tới khắp Bắc Nam nhiều không kể xiết. Khoa cửa được tổ chức mỗi năm hoặc vài năm một lần tụ tập tài tử anh kiệt trong thiên hạ, ở nơi đây cũng tập trung các quan viên có quyền lực lớn nhất khắp thiên hạ này, vờn quanh ngự tọa của bậc đế vương, chúa tể sự vận động của thiên hạ.
Từ Tùy Đường tới nay, buôn bán dần phát đạt, lệnh cấm đi lại ban đêm cũng được hủy bỏ. Thành thị phải nói là vốn không có đêm, dù là thời điểm yên lặng nhất khi rạng sáng thì cũng có một mảng đèn đuốc lớn sáng lên ở trung tâm. Mà lúc này đang là cuối những tháng nóng nhất, thời tiết nóng bức khiến cho người trong thành thị lại càng không đi ngủ sớm. Bên đường, trong tiểu viện, thanh lâu, quán trà, mọi người hoặc yên lặng hoặc ầm ĩ điểm xuyết thêm, bên trong cái khô nóng lại là cảnh tượng phồn hoa mà yên bình.
Chiến sự ở phương Bắc cũng không ảnh hưởng tới nhịp bước của tòa thành thị này, triều đình hành động hoặc ít hoặc nhiều thì cũng chẳng tạo lên gợn sóng quá lớn ở trong thành thị. Điều động quân đội, vận chuyển vật tư, tất cả đều được lặng lẽ tiến hành trong một loại khí thế khổng lồ, dường như ai cũng có thể cảm giác được hoạt động đó, nhưng không có mấy người có thể chân chính hiểu rõ nội tình bên trong. Cùng lắm thì là một vài biết chuyện thì thêm thắt rất nhiều như thể mình được tận mắt chứng kiến, hay là đám thương gia tụ tập ở Biện Kinh thi thoảng lại thảo luận tiền cảnh thương hành tới phía Bắc kia, nhưng chẳng hề có chút khẩn trương hay lo âu nào cả. Kỹ viện nhà trọ, quán rượu quán trà vẫn náo nhiệt như xưa, thi từ tụ hội giữa tài tử văn nhân vẫn trào dâng, ánh mặt trời chiếu rọi kia cũng đã chứng minh điểm này.
Trong một vị trí ở trung tâm thành thị, nằm một bên Hoàng thành, bảng hiệu phủ Hữu tướng vừa được treo lên cách đây không lâu. Đây là một tòa nhà lớn đã có năm tháng, không hề trương dương nhưng lại có kết cấu trang nghiêm, nội uẩn rất sâu. Đây vốn là sản nghiệp của Tần gia, tám năm trước khi Tần Tự Nguyên từ chức, tòa nhà này được mua đi bán lại, trong tám năm này cũng đã qua tay hai lần, cũng là ở trong tay người có chút sâu xa với Tần Tự Nguyên năm xưa. Lần này Tần Tự Nguyên phục chức, thăng lên làm Hữu tướng, khi hồi kinh liền thuận tiện mua nó lại, thực tế thì kết cấu của tòa nhà này vẫn chưa hề thay đổi chút nào.
Lúc trước Tần gia làm quan ở kinh thành, kinh doanh đã hai đời. Tám năm trước Tần Tự Nguyên rời đi, phân phát hạ nhân trong phủ, lần này trở về thì hơn phân nửa hạ nhân đều được vời trở về, đủ để chứng minh chuyện lúc trước Tần Tự Nguyên tuy người đi nhưng trà vẫn chưa nguội. Các loại sách hồi đó được cất giữ trong phủ vẫn chưa bị di chuyển, lần này phục chức lại thêm một số nữa, nhưng Tần Tự Nguyên lại không phải người quan tâm mấy thứ này lắm. So với Tần phủ năm đó thì lúc này có vẻ vắng vẻ hơn một phần, ví dụ như vài thân nhân, gia nhân ở đây lúc trước. Dù sao chưa thể tới kịp, lúc này trong tòa nhà to lớn này chỉ có Tần Tự Nguyên cùng một thê một thiếp, còn lại thì dù đèn đuốc có sáng nhưng vẫn chỉ là hạ nhân.
Mấy ngày này, Tần Tự Nguyên bộn bề công vụ, không ngày nào là được rảnh rỗi. Lúc này hai người có địa vị tối cao trong triều đình, Tả tướng Lý Cương dẫn đầu, chủ đạo đại cuộc, Hữu tướng Tần Tự Nguyên lại càng có khuynh hướng về một số chuyện tình cụ thể.
Nhắc tới thì đã tám năm ông không bước vào Biện Kinh, cho dù vẫn có rất nhiều môn sinh hay cố hữu thì lực ảnh hưởng, lực khống chế ở bên này cũng đã giảm mạnh. Đặc biệt là với các loại chuyện có tính thiết thực kia, chỉ sợ khó có thể tiếp nhận được. Lý Cương và ông có quen biết với nhau, mặc dù rất ủng hộ ông nhập tướng nhưng lúc đầu cũng đã nói sẽ gánh vác phần lớn sự tình thay ông. Nhưng Tần Tự Nguyên lại chẳng giao gì nhiều cho đối phương, mà là từ lúc bắt đầu tiếp nhận là một mình gánh vác, trong vòng mấy ngày phải xử lý các loại sự tình, tổng thể quy hoạch rõ ràng.
Lý Cương kia vốn tính tình khảng khái, tương đối thẳng thắn nóng nảy, có tác phong nghiêm nghị. Mấy năm nay ông ta là kẻ thúc đẩy mạnh nhất làn sóng cầu chiến, nhưng tương đối mà nói thì người này lại tuân thủ nghiêm ngặt đạo Nho gia, cho dù ngôn từ có quyết liệt thì cách xử sự lại khá khiêm tốn. Đương nhiên điều này cũng không phải là nói ông là hủ nho cổ hủ gì, chỉ là tín niệm của ông quá chính trực, nếu không phải lúc này rất cần một người vô cùng kiên nghị tới chủ đạo chiến sự, sợ là ông cũng chẳng thể làm nổi Tả tướng.