Mặt trời đang lặn xuống, mặt trăng và các vì sao đang dần dần mọc lên từ phía bên kia. Xung quanh Tiểu Doanh Châu, ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy ngay trên mặt nước.
Mặt đất đã ngừng rung, trong bóng tối mờ mịt kia tất cả những thứ có thể nhìn thấy dường như cho người ta cái cảm giác thật hỗn loạn. Thứ vẫn đang hừng hực bùng cháy trên mặt hồ kia là một chiếc thuyền lớn, trên thuyền không có người, toàn bộ khung thuyền đều cháy đến tan tành. Lấy ngọn lửa làm trung tâm, xác thuyền bốc cháy kia rơi ra bốn phía, sau đó dần dần biến mất dưới làn nước.
Du thuyền xung quanh cũng lấy ngọn lửa này làm trung tâm mà chạy ra xung quanh như một bầy nhạn phân tán, trên thuyền đèn đuốc lốm đốm sáng.
Chiếc thuyền hoa nhỏ bé của Tô gia cũng chậm rãi lướt đi trên mặt hồ tối om, cách đó không xa là hình ảnh chiếc thuyền lớn bốc cháy, xác thuyền rơi ra khắp nơi, xa hơn chút nữa là binh lính cầm bó đuốc, ở Tiểu Doanh Châu cứu người thiện hậu. Trên mặt nước xa gần còn có một vài con thuyền đang tìm kiếm cứu người, trong ánh sáng mênh mang đó vang lên những tiếng la tiếng hô. Ninh Nghị đứng ở đầu thuyền hoa, nhìn những con thuyền lớn nhỏ đang từ từ đi xa.
Động đất đã ngừng lại, hoảng loạn lúc đầu đã qua, phần lớn thuyền đều chạy tới hướng Hàng Châu đầu tiên. Lúc này Tây Hồ không phải là trung tâm của Hàng Châu mà là ngoại ô, từ xa nhìn tới thì vẫn có thể thấy được hình dáng thành Hàng Châu, ánh sáng của thành thị ánh lên bầu trời đêm, nhưng thoạt trông có vẻ yếu hơn ngày xưa nhiều lắm, cho dù không thể tự mình nhìn thấy nhưng cũng có thể tưởng tượng được trong thành tất nhiên là lũ lụt khắp nơi, một mảnh hỗn độn.
Tiếng lửa tí tách cháy, tiếng sào chống vào làn nước đầy thuyền đi nghe ào ào, càng hiển lộ ra sự trống rỗng. Người chèo thuyền của chiếc thuyền hoa này không đủ nên đi cũng không nhanh, đám người Tô Văn Định và Tô Văn Phương cũng tới hỗ trợ. Lúc trước giữa cơn hỗn loạn, chiếc thuyền hoa nhỏ này bị đụng vài cái, nhưng may là cuối cùng thuyền vẫn còn chắc chắn nên không có gì đáng lo. Gió đêm nhẹ nhàng phất tới nơi đây, thân thể mềm mại dán vào sau lưng, Tô Đàn Nhi ôm lấy hắn, dựa vào hắn trong chốc lát rồi mới giơ tay chạm đến băng vải trên đầu hắn.
- Không sao chứ?
- Không sao, cũng may là mọi người không có chuyện gì.
- Ừ, không biết ở nhà thì thế nào, sợ là nhà cửa đều sập hết rồi. Đám Cảnh thúc...
- Giờ đừng nên nghĩ nhiều, sẽ không sao đâu.
Ninh Nghị vỗ về tay nàng:
- Nhà mình cũng không đến mức sập đâu, thả lỏng tâm tình ra, đêm còn dài mà.
- Sao đột nhiên địa long lại trở mình nhỉ...
- Không biết nữa, có lẽ đêm nay còn có trận nữa, nhưng chắc là không mạnh như lần này. Tối nay về chúng ta chuyển hết đồ ra, ngủ ở trong viện chứ không thể ngủ trong phòng được nữa.
- Tướng công cũng biết điều này ư?
- Biết, yên tâm, không có chuyện gì đâu.
Tô Đàn Nhi tựa vào lưng hắn, "ừ" một tiếng, im lặng một lát:
- Có chàng ở đây, thật là tốt.
Đây đúng là kiểu bọn họ thường tán gẫu trên ban công tiểu lâu ở Giang Ninh.
- Ta cũng vậy.
- Thuở bé ta cảm thấy dù mình là nữ hài tử nhưng cũng có thể một mình làm tốt mọi chuyện, thành thân với tướng công rồi, ta mới dần cảm thấy cảm giác có tướng công bên người lại hoàn toàn khác biệt. Có thể ở cùng tướng công, đây là may mắn của Đàn Nhi.