Chạng vạng một ngày lập thu Võ triều Cảnh Hàn năm thứ chín.
Hàng Châu.
Nắng chiều hắt ánh tàn đỏ ối, cảnh vật một màn thê lương, trong sự chấn động kịch liệt, mặt nước Tây Hồ vốn phẳng lặng giờ đây dường như đang sôi trào, không ngừng cuộn lên dữ dội. Những hòn núi nơi xa, những mặt hồ nơi gần đều bị sức mạnh hùng vĩ bất chợt này của trời đất nhấn chìm vào một bầu không khí bất an không rõ danh tính.
- Trốn xuống dưới mặt bàn! Mau trốn xuống dưới mặt bàn!
Trên thuyền, tiếng va đập, di động của vô số chiếc bàn, tiếng bát đĩa rơi bể trên mặt đất, tiếng kêu hoảng loạn, kinh hoàng vang lên khi có người vấp ngã, chạy tứ tung, rồi vấp phải người khác ngã chồng lên nhau cùng quyện thành một thứ thanh âm rối rắm. Trong một thoáng chốc này, sự kinh hoàng tràn ngập khắp hết thảy mọi không gian. Ninh Nghị kéo theo tay của Tô Đàn Nhi và Tiểu Thiền, tức khắc đẩy hai nàng xuống dưới mặt một chiếc bàn tròn, mà bên kia, bọn Văn Định, Văn Phương và vợ chồng La Điền cũng phản ứng kịp, cùng nhau nấp xuống.
Có điều chuyện tránh né thật ra lại không cần thiết cho lắm. Một hồi sau khi mọi người trốn xuống dưới mặt bàn mới phát giác ra, chấn động trên thuyền thực ra không lớn bao nhiêu. Địa chấn đã bị nước hồ giảm bớt, đến khi đến được thuyền chỉ đủ để khiến nó dao động một chút mà thôi. Con thuyền này không phải là thuyền đi biển, năng lực kháng chấn không tốt, nhưng nhờ thân thuyền rất lớn nên rốt cục vẫn khá vững vàng, trừ thanh thế kinh người lúc ban đầu, còn lại những chấn động sau này đều có thể chịu đựng được. Lúc này chỉ mới vừa chạng vạng nên trên thuyền chưa toàn diện lên đèn, có lẽ đây chính là chuyện may mắn nhất.
Tiếp đó lại là một tiếng nổ ầm, một con thuyền khác lảo đảo va vào thuyền của họ.
Tiểu Doanh Châu vốn không có nhiều thuyền đậu lại, hôm nay sở dĩ có nhiều thuyền dày đặc cạnh nhau như thế này là bởi vì Tây Hồ đang gió lặng sóng yên. Thành ra lúc này cơ hồ tất cả thuyền trong Tiểu Doanh Châu đều bị sóng nước làm cho lảo đảo va chạm tứ tung. Thuyền chạm với thuyền, thuyền chạm với bến, trong nhất thời cảnh tượng trở nên thật ầm ĩ bởi những tiếng kêu hoảng sợ, những tiếng gào hốt hoảng truyền đến từ phía xa xa, lại được hòa thêm bởi tiếng chấn động ầm ì không ngừng trên mặt đất.
Ninh Nghị sững người một chốc, nghe thật kỹ lại những thanh âm kia, Tô Đàn Nhi siết chặt tay hắn, nói:
- Quyên nhi với Hạnh nhi, Quyên nhi với Hạnh nhi, các nàng...
Lúc này nàng cũng hiểu, chấn động trên thuyền không phải là mạnh mẽ, mọi người chỉ hoảng hốt vì những thanh âm ì ầm khắp trời đất ấy mà thôi. Ninh Nghị nhìn Tô Đàn Nhi một cái, sau đó vỗ vỗ tay nàng:
- Không có việc gì.
Hắn cũng không có bao nhiêu kinh nghiệm đối phó với những tình huống căng thẳng như hiện giờ, cũng may trên thuyền lúc này hầu như vô sự. Mà trên sự thật thì khi xảy ra động đất, điều đáng sợ nhất chỉ là bị vật dụng va phải hoặc đè lên làm bị thương mà thôi, may mà thời đại này còn chưa có những tòa nhà cao chọc trời. Ninh Nghị hơi chần chờ thoáng chốc, bảo:
- Ta đến sàn thuyền xem xem.
Tiếp đó hắn chui ra khỏi bàn, thấy phía trước đang có người hô lên:
- Đừng hoảng loạn, đừng hoảng loạn, không có việc gì đâu!
Ninh Nghị ngăn một người đang chạy qua, chỉ vào chiếc bàn bên cạnh, quát:
- Trốn xuống dưới mặt bàn đi!
Hắn quay đầu lại nhìn, thấy Đàn Nhi, Tiểu Thiền cũng chạy theo mình, ngay cả Tô Văn Định và Tô Văn Phương cũng thế, đang định quát lên, nhưng nghĩ bên ngoài sàn thuyền có lẽ sẽ an toàn hơn nơi đây, thành ra không nhiều lời, lảo đảo lảo đảo dẫn đầu chạy ra.
Cạnh mạn thuyền đã đứng đầy những người đang hoảng loạn, Ninh Nghị nhìn chung quanh, cả thảy Tiểu Doanh Châu đều đang chấn động kịch liệt, cầu sụp xuống, cây lung lay. Dưới ánh tà dương, chùa Bảo Ninh phía xa xa rớt từng viên ngói xuống, tựa như đang tan rã từng phần từng phần vậy. Ở phía khác, cột chống của một chiếc đình đã đổ gãy, khiến cả đình ngã xuống. Nhiều nơi ngẫu nhiên có luồng sóng tràn qua con đê vốn chẳng được bao cao.