Lời nói này vô cùng có sức thuyết phục, mặc dù là xuất thân thương nhân, nhưng Tô Đàn Nhi trước kia quả thật được dạy dỗ giống như thiên kim tiểu thư, lúc này áo trắng váy trắng, trang điểm đơn giản đoan trang, dịu dàng, đứng ở đó, dáng cao gầy tao nhã, trong lúc nói chuyện, khẽ nhìn Ninh Nghị một cái, đôi mắt đỏ lên. Người bên ngoài chỉ sợ cũng đã đoán ra được, hai người từ nhỏ đã có chỉ phúc vi hôn, sau đó Tô Đàn Nhi phải tiếp nhận gia nghiệp, Ninh Lập Hằng lại bằng lòng đi ở rể, loại hy sinh này tuy rằng thấy khá kỳ lạ, nhưng việc này lại thật sự đã xảy ra trước mắt...
- Về phần Tiểu Thiền, cô ấy đã cùng thiếp thân lớn lên từ nhỏ, nói là tỷ muội thân sinh cũng không quá. Ninh Lang tính cách ôn hòa, khiêm nhường, sau khi thành thân với thiếp thân, luôn đối đãi tốt và thân thiện với nha hoàn, hạ nhân trong nhà, việc này mọi người đi cùng thiếp thân đến Hàng Châu đều biết. Lúc trước chúng ta thành thân, thiếp thân đã để Tiểu Thiền đi hầu hạ Ninh Lang, Ninh Lang đối xử với cô ấy như muội muội, nay đã hơn hai năm rồi, chuyện này mọi người trong nhà đều biết.
- Xác thực là như thế, tỷ phu đi vào Tô gia, là Tiểu Thiền hầu hạ huynh ấy.
Tô Văn Định giơ tay, chen vào một câu.
Tô Đàn Nhi một tay đặt trước người, tay kia thì thu lại nhẹ nhàng nắm tay Ninh Nghị, ngẩng đầu lên, hít một hơi sâu, cười.
- Thiếp thân tuy rằng từ nhỏ đọc qua thi văn, nhưng với một đạo thi văn, kỳ thật cũng không hiểu lắm. Ninh Lang là tài tử nổi danh Giang Ninh, thiếp thân từ trước đến nay vô cùng ngưỡng mộ huynh ấy, tuy huynh ấy ở rể, nhưng thiếp thân từ trước tới giờ cũng như khác nữ tử bình thường kính huynh ấy, thương huynh ấy, còn huynh ấy thương yêu thiếp thân, nhường nhịn bao dung thiếp thân, thiếp thân luôn ghi nhớ trong lòng, lòng này, thiên địa chứng giám…
Nàng nói đến đây có chút nhấn mạnh từng chữ, nói thực ra, mọi người thời đại này vốn là bảo thủ, nghe vậy cảm thấy có chút buồn nôn, rất nhiều người đại khái cả đời cũng không nghĩ tới có trường hợp như này, nhưng nữ tử đứng ở đằng kia, từng lời nói vẫn quanh quẩn trong đại sảnh, nói hết sức tự nhiên, thong thả, trong lúc nhất thời, trên thuyền lớn lại yên lặng đến mức cây kim rơi cũng nghe tiếng.
Không ít nữ tử lúc đầu thì hết sức kinh ngạc, sau đó thì hốc mắt ai nấy đều đỏ lên. Về phần nam nhân, bao gồm Tống Tri Khiêm đều duy trì vẻ trợn mắt há hốc mồm, trong lòng cũng không biết có tư vị như nào, là hâm mộ ghen tị hay là hận... Lâu Thư Uyển mím môi, một bàn tay nâng cằm lên, quay đầu nhìn gã một cái, một lát sau, lại đờ đẫn quay lại…
Trên thuyền chính, trong đại sảnh, chỉ có giọng nói nhu hòa nhưng kiên quyết của Tô Đàn Nhi quanh quẩn ở đó.
Hai người đứng ở trước đại sảnh, lặng lẽ nắm tay nhau, giống như một đôi bích nhân. Khóe miệng Tô Đàn Nhi cong lên nụ cười, vành mắt khẽ đỏ, Ninh Nghị nhìn nàng, cũng thản nhiên cười rộ lên.
Tô Đàn Nhi nói xong, trong đại sảnh có chút trầm mặc, đại bộ phận mọi người đắm chìm trong hỗn loạn và cảm động, nhưng sự cảm động này cũng không duy trì được lâu thì bị người khác cắt đứt. Lâu Thư Hằng nửa mặt sưng vù ngồi bên kia bỗng nhiên đứng bật lên:
- Ngươi, ngươi lại vì tên tiểu nhân này... mà làm như vậy?
Lâu Cận Lâm cau mày, cũng chậm rãi mở miệng:
- Tô Bá Dung hiền đệ nhất mạch đơn truyền, Đàn Nhi chất nữ cháu phải tiếp thừa gia nghiệp, chỉ có thể chiêu tế ở rể. Ta biết một đêm vợ chồng trăm ân nghĩa, Đàn Nhi chất nữ cháu xưa nay mềm lòng, nhưng việc này lại liên quan đến nhiều người, cháu nói như vậy, hẳn là trong lòng có nỗi khổ tâm, nhưng chư vị đại nhân ở đây, sẽ làm chủ…
Lâu Cận Lâm ngôn ngữ thâm trầm, vừa dứt lời, lũ thư sinh bên cạnh cũng kip phản ứng, đều mở miệng:
- Nữ nhân này hẳn là nói dối...
- Là vì cứu tên ở rể kia, thật sự không đáng giá...