Hội thi thơ lập thu, mọi người hội tụ cùng nhau, trước giờ đều dành cho những người có địa vị tham gia. Lúc này trên Tiểu Doanh Châu, có không ít người đều độc thân đến một mình, sau đó mới đi cùng người quen, nhưng số người đủ tư cách tham gia yến hội, cũng chỉ là một phần tư hoặc một phần năm, những người còn lại đều là hạ nhân như nha hoàn hoặc là gã sai vặt… cũng có những quan binh do phủ Hàng Châu sặp xếp ở chung quanh duy trì trật tự đề phòng bất trắc, những người này, tất không được tính vào số người tham dự.
Bên phía Ninh Nghị, những người thực sự có thể lên thuyền, cũng chỉ có phu thê bọn họ và thêm hai huynh đệ Tô gia tổng cộng bốn người, ngoài ra, ba nha hoàn thêm người chèo thuyền cùng những xa phu ở khoang sau, năm người này, trong lúc yến hội tiến hành, chỉ có thể đứng dưới thuyền hoa nhà mình chờ.
Bởi vậy khi xuống thuyền đi lại thăm thú trên Tiểu Doanh Châu, Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi vẫn không đem cả Quyên nhi và Hạnh nhi theo mà chỉ gọi mình tiểu Thiền đi theo, đợi nếu trên thuyền lớn cần hầu hạ, nàng vẫn phải quay về.
Vừa rồi Ninh Nghị nói với Tô Đàn Nhi tâm sự của tiểu Thiền, với tính cách của Tô Đàn Nhi, sẽ không để cho nha hoàn tình như tỷ muội này chịu tủi, nhưng trước mắt nhiều người, cũng không phải là lúc thích hợp nói những chuyện riêng tư. Chỉ lát sau gặp được Văn Hải Oanh, Tô Đàn Nhi liền cùng Văn Hải Oanh đi dạo. Ninh Nghị cùng tiểu Thiền trên đường du lãm, đã đi ra Bảo Ninh tự, còn thắp một nén nhang, vì lúc đó đông người, chỉ để cho tiểu Thiền đứng ở bên cạnh bái lạy.
Khi đó thiếu nữ nhắm mắt lại, vẻ mặt thành kính, miệng lẩm bẩm, những sợi tóc mai trong ánh nắng chiếu vào khẽ sáng lấp lánh, Ninh Nghị thấy, trong lòng cũng thấy được tịnh hóa, thế là bản thân cũng chắp tay trước ngực mà bái lạy.
- Cô gia vừa rồi ước gì?
Vừa ra cửa chùa, tiểu Thiền đi bên cạnh Ninh Nghị tò mò hỏi.
- Còn nàng?
Tiểu Thiền lắc đầu:
- Không nói, nói ra sẽ không linh nữa.
- Đó, thì ra nàng muốn nguyện vọng của ta mất linh…
Ninh Nghị cười rộ lên, nhìn tiểu Thiền,
- Thực ra, ta cầu cho tiểu Thiền lớn một chút.
Dáng người tiểu Thiền cũng khá, bình thường ra ngoài quần áo rộng thùng thình, nhìn như tiểu cô nương trong tranh tết, nhưng ở cùng lâu rồi, đôi lúc cũng thấy cô ấy mặc những đồ ôm người, thì cũng là những đường cong lả lướt có chút mê người. Chỉ là bộ dạng trẻ con đó, nhìn thật đang yêu, nhưng đồng thời cũng khiến Ninh Nghị nghĩ có khi nào cô ấy đến ba bốn mươi tuổi cũng vẫn có bộ dạng thế này không… Đương nhiên, chuyện này cũng là chuyện tốt. Ninh Nghị cực ít hứa nguyện bái thần, lúc này chỉ là thuận miệng nói, tiểu Thiền đại khái hiểu sai ý, bất giác cúi đầu nói nhỏ:
- Tiểu Thiền đã lớn lắm rồi…
Nàng năm nay tròn mười bảy tuổi, nếu ở bên ngoài, những nữ tử thế này đều đã thành thân, tiểu Thiền đại khái là nghĩ chuyện hôm nay, có vài phần thương cảm bản thân, lại không muốn trong lời nói của mình có ngữ khí oán giận, nên âm thanh rất nhỏ. Ninh Nghị nghe xong không khỏi bật cười, đưa tay ra định xoa xoa đầu nàng, tiểu Thiền đã từng bị như thế rồi, nên ôm đầu chạy mất.
Hai người cứ du lãm như vậy một lúc, không lâu sau thì dừng lại dưới bóng cây, điểm vòng óng ánh theo tán cây sót xuống, đậu trên thân thể Thiền nhi cũng một màu vàng óng, xung quanh người tới người lui, bên kia hồ có nữ tử đang gảy đàn. Lúc trước còn có Tô Đàn Nhi thì tiểu Thiền dù có tâm sự, cũng không tiện biểu hiện là quá hoạt bát trước mặt cô gia và tiểu thư, đó là bổn phận của nha hoàn, lúc này ở cùng với Ninh Nghị, lại hoạt bát hơn nhiều, thuật lại lai lịch vị cô nương bên kia cho Ninh Nghị.
- … Cô ấy ý à, nghe nói tên là Lữ Ánh Đồng, là một trong những người nổi tiếng nhất ở Thanh Quán tại Hàng Châu này, có qua lại với rất nhiều tiểu thư nhà quan. Nghe nói năm ngoái vị Lữ cô nương này quen một vị thư sinh nghèo, đã tiêu hết tiền để đưa người nọ lên kinh đi thi, đến nay vẫn còn si ngốc chờ người ấy học xong quay về, mọi người nghe xong chuyện này, đều rất cảm động, có những thiên kim nhà giàu, tiểu thư nhà quan đến an ủi nàng. Ngài xem, rất nhiều người vây quanh cô ấy, nhưng cô ấy thì lại đối với họ thì sắc mặt không chút thay đổi…
- Ồ ồ, thực cảm động…
- Lữ cô nương thật đẹp, nếu thiếp cũng có thể đàn hay như cô ấy, Quyên nhi và Hạnh nhi nhất định sẽ hâm mộ lắm, còn có tên thư sinh vào kinh đi thi kia, sau này nếu như quay lại…
Tiểu Thiền ngước mặt lên, trong ánh mắt có sao.
Ninh Nghị không ưa mấy câu chuyện kiểu này, nhưng tiểu Thiền rất thích mấy câu chuyện này, mà lại là tâm tình mộc mạc, Ninh Nghị cũng không muốn nàng mất hứng, cười nói:
- Vậy tiểu Thiền cũng tin có thư sinh vào kinh đi thi không lộ phí sao?