Mây trên trời miên miên mềm mại, như là vảy cá, khi ánh nắng chiều từ tầng mây phía chân trời chiếu lên, bầy chim bay qua trên bầu trời phía trên mặt hồ. Nước Tây hồ gợn yên tĩnh, Tiểu Doanh Châu tọa lạc trong đó, đây là lâm viên trong nước đẹp nhất, cây cối vờn quanh đê xanh um tùm, trong đó có cầu Lương Đình Khúc, đám người hội tụ lại bốn phía con đê, hoa sen trong nở tươi tốt, đóa nào đóa nấy phấn hồng.
Trung tâm của Tiểu Doanh Châu là một tòa Bảo Ninh Tự, cũng có người nhân khi có thời gian thì vào trong thắp hương lễ Phật. Kết cấu như thế này, đến hậu thế đã không còn thấy nữa.
Từng chiếc từng chiếc thuyền hoa lâu trước mắt như là trăng saobao quanh Tiểu Doanh Châu, chiếc thuyền ở trung tâm nhất đã tụ tập không ít người. Theo trình tự của mấy lần trước, khoảng giờ thân, mọi người bắt đầu lên thuyền nhập tiệc, sau đó Tri phủ đại nhân khai mạc, mấy vị lão nhân cũng phát biểu, sau đó mọi người bàn tán trao đổi, trong ánh nắng chiều, đầu bếp của Phúc Khánh Lâu dâng lên tinh mỹ xan điểm, vui chơi giải trí, ngâm thơ làm phú, đến tối thì thưởng cảnh đêm, thả hoa đăng thủy đăng, cơ bản là như vậy.
Lúc này vẫn còn chút thời gian rảnh rỗi trước khi phải lên thuyền, trên thực tế, giờ Thân là ba đến năm giờ chiều, nhưng đợi đến khi mọi người chính thức vào chỗ thì Tri phủ mới xuất hiện, thông thường cũng phải đến giờ thân hai khắc chính là sau bốn giờ chiều. Trước lúc này, ví như mấy người như Tri phủ Hàng Châu Lục Thôi Chi, đại nho Tiền Hi Văn, Mục Bá Trường, Thang Tu Huyền, trên cơ bản cũng sẽ chào hỏi nhau hoặc gặp riêng vài người, chuyện này có lợi hay không, là sâu hay cạn, thì người ngoài không thể biết được.
Hội thơ lập thu trong thành Hàng Châu này bắt đầu từ năm thứ ba Cảnh Hàn của Vũ triều, mỗi lần tổ chức lại quyết định rất nhiều chuyện sáng tối, tất nhiên đối với người năm nay mới đến Hàng Châu, tỷ như những người như phu thê nhà Ninh Nghị mà nói, cho dù có thiên phận cao đến đâu, tất cũng khó biết được nội dung bên trong, sau khi tới đây, bọn họ cũng không có cơ hội tìm hiểu nội dung bên trong ra sao.
Tại hội thơ năm Cảnh Hàn thứ chín, cũng không mở tới cuối cùng. Lần ấy, giữa hội thơ đột nhiên xảy ra chuyện đã làm chấn động toàn bộ vùng nam khiến bất cứ ai cũng bất ngờ bàng hoàng, cũng khiến cho nhiều chuyện không thể đi tới cuối cùng. Tất nhiên, trong cái thời đại này, tất cả mọi người vẫn làm việc của mình như thường, chờ mong sự việc tiếp theo lý thường nên diễn ra sẽ diễn ra. Giữa bóng cây trên đê, nữ nhi gảy đàn, nhẹ nhàng thấp giọng hát, để cho làn gió đem tiếng hát của nàng truyền tới cả vùng.
Trên thuyền Tiền gia, Tiền Hi Văn vừa mới gặp con cháu Thường gia, lúc này đang nói vài lời với quản gia, đồng thời cũng hỏi một hai câu có liên quan đến phu thê Ninh Nghị. Ông đã gửi thiếp cho Ninh Nghị, lúc trước cũng bóng gió Lâu Cận Lâm từng dò hỏi một hai câu về việc liên quan đến tiểu thư Tô gia và Ninh Nghị. Nếu lúc này Ninh Nghị đến chào hỏi ông, chắc chắn ông sẽ gặp, nhưng nghe nói phu thê Ninh Nghị đã đến rồi, nhưng lại không trực tiếp lên thuyền xin gặp, thật ra lại khiến trong lòng ông có chút suy nghĩ, rồi lại chỉ cười cười, bảo Tiền Dũ ra ngoài gọi vài người khác vào ngồi.
Ông là người có học vấn, bình thường đều tới nhiều nơi dạy học, trên lợi ích gia tộc thì chỉ cầu trung dung đại đạo đại thế, nếu bên ngoài có việc cấp thiết, ông cố nhiên có thể hiểu được, nhưng trong lòng chưa chắc đã thích.
Về phương diện khác, ngoài Tiền gia, gia chủ hiện tại của Thường thị bắt đầu qua bái phỏng mấy người Mục Bá Trường, Thang Tu Huyền, trên đường đi được rất nhiều người chào hỏi, hàn huyên, ông cũng chỉ chào hỏi lại xã giao, cuối cùng lại thành tâm điểm của mọi người xung quanh, gần như làm tắc đường trên bờ đê.