Ánh mặt trời chói mắt, thuyền hoa bập bềnh theo gợn nước, từ xa truyền tới tiếng vù vù của du nhân. Ninh Nghị cùng tiểu Thiền ngồi ở bên thuyền quay vào hồ, trong tầm mắt, vẫn có con thuyền chạy tới từ đằng xa, vài đôi chim bay qua trên bầu trời.
- Được rồi, rốt cuộc là sao vậy?
Sau khi ngồi xuống, không khí giữa hai người có chút trầm mặc. Tiểu Thiền không ngồi thẳng mà nghiêng thân mình ngồi dựa vào thành thuyền, cách ngồi có chút gò bó, nếu là người bình thường, nha hoàn trước mặt chủ nhân không dám ngồi thẳng, thì sẽ ngồi như thế này. Nhưng trước kia Tiểu Thiền ở trước mặt Ninh Nghị sớm đã bỏ những hình thức này, nay đột nhiên lại có thái độ như vậy, có lẽ chỉ có thể chứng minh trong lòng cô ấy đang có những chuyện khó quyết đoán. Nhìn tay cô ấy vẫn dùng sức đan vào nhau, Ninh Nghị đưa tay ra, nắm lấy một tay của cô ấy, bàn tay trắng nõn khéo léo, đặt trong bàn tay Ninh Nghị, có chút run run, nhưng cũng làm cho Tiểu Thiền hít một hơi.
- Cô, cô gia…
- Ừ?
- Cô gia…có thể đáp ứng thiếp một chuyện?
Cô gái hỏi rụt rè, lời nói dần dần thấp xuống, Ninh Nghị mỉm cười:
- Ngươi không nói cho ta là chuyện gì, ta cũng không biết mình có làm được không.
- Thiếp, thiếp muốn cô gia đáp ứng thiếp, lát nữa thiếp nói với cô gia rồi, nếu như… nếu như cô gia không đồng ý, thì cũng đừng nói với tiểu thư có được không…
- À? Không thể nói cho tiểu thư nhà người sao?
- Cũng không phải…
Thiền nhi lắc đầu nói nhỏ, một tay của cô bị Ninh Nghị nắm trong tay mình, thấy an tâm hơn, lúc này lại nghĩ thêm một lúc, quyết định mở miệng, sắc mặt đỏ dần lên.
- Cô gia, cô gia có thể … nói với tiểu thư, nói… nói… tối nay, không, hoặc là tối mai… ngày nào cũng được… cô gia cùng tiểu thư, tách ra một đêm, không ở cùng tiều thư có được không …?
Nàng rất khó khăn mới nói được những lời này, rất có có nghĩa khác, hơn nữa, nha đầu này có thân phận như thế nào mà khiến hai vị chủ nhân tối đến không ở cùng nhau, chuyện này cũng thật quá mức giới hạn. Ninh Nghị hơi hơi ngần ngừ, Tiểu Thiền chắc hẳn cũng ý thức được ý nghĩa của câu nói này, mặt lúc đỏ lúc trắng lúc lo lắng. Nàng bình thường chỉ là tươi cười đơn thuần đáng yêu, lúc này lại là các loại vẻ mặt đều hỗn tạp với nhau, bàn tay trái bị Ninh Nghị nắm, muốn rút lại, nhưng Ninh Nghị đã dùng lực, không rút lại được, nàng đành để tay phải lại, cúi đầu, thân mình tở trên ghế khẽ cong xuống, Ninh Nghị đã không còn thấy sắc mặt của nàng, chỉ cảm thấy da thịt nàng như đang bị thiêu cháy, không chỉ có vậy, lòng bàn tay vốn trắng nỏn nà cũng đã đỏ ửng.
- Cô gia chỉ cần cùng Tiểu Thiền, cùng Tiểu Thiền… cô gia chỉ cần cùng Tiểu Thiền ngủ một đêm là được rồi.
Nàng gắng sức nói hết mấy lời này, trán cúi thấp tới tay Ninh Nghị, lúc này trên bóng hình trên mép thuyền, bóng hình thiếu nữ như đang cuộn tròn trước mặt Ninh Nghị. Ninh Nghị nghĩ một chút, rồi ngồi sang một chút, để cho trán của nàng dựa trên vai mình, thở dài:
- Đợi vài ngày nữa, qua cửa, không phải là đã được rồi sao?