Lúc này với đám người Lâu Thư Uyển thì chuyện tặng quà cho La Điền kia có lẽ là rất chấn động, nhưng với Ninh Nghị thì đó chẳng qua chỉ là một thu hoạch ngoài ý muốn khi vô tâm nhúng tay vào mà thôi.
Trước kia La phu nhân là tiểu thư nhà quan, tính tình u sầu, chắc hẳn là giống kiểu Lâm Đại Ngọc trong Hồng Lâu Mộng kia. Các nàng xưa nay được giáo dục rất tốt, tính tình yếu đuối, lại ưa thích tao nhã, về sau mà có chứng uất ức này thì cũng không phải chuyện lạ gì. Vị La phu nhân này đã gả cho một vị thương nhân, có lẽ cũng đã bất hòa với các vị tiểu thư bằng hữu trước kia rồi, đây đều là chuyện có thể nghĩ đến, đương nhiên đây cũng chỉ xem như là những phỏng đoán tùy ý.
Đối với những nữ tử sống sung sướng an nhàn từ nhỏ tới lớn này, tặng hộp tằm cho nàng ta nuôi dưỡng không phải là ý tưởng cao minh gì, so với chó mèo thì con tằm trong hộp kia có lẽ càng khiến người ta trìu mến hơn. Có lẽ hơn nửa nữ hài tử sẽ thích thứ này, tự tay hái lá dâu cho nó ăn, tận mắt nhìn lá dâu gặm đi từng chút từng chút một hẳn là còn thú vị hơn cả chó mèo ăn tới ăn lui một đống thức ăn. Có thứ để gửi gắm thì tâm tình sẽ thoải mái hơn, tâm tình thoải mái rồi thì người bệnh sẽ tốt hơn, đó vốn là chuyện đơn giản như vậy đấy.
Đương nhiên nếu những nữ tử này mà không thích tằm, hoặc là thuở ấu thời sinh ra ở vùng sông nước Giang Nam cũng từng nuôi tằm, hoặc tâm bệnh của nữ tử đó không phải đơn giản như vậy, thì có đưa hộp tằm kia sang thì cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng dù sao là loạn thương ném chim, Ninh Nghị thuận miệng nói ra rồi sau đó cũng thử một lần xem sao. Hơn một tháng này bái phỏng những thương hộ có liên quan đến nghề vải này, cũng phải vài chục người, có thể hợp tác được với La Điền thì cũng chỉ là kết quả ngoài ý muốn mà thôi, chứ chẳng phải là thành tích đạt được khi chân chính bày mưu nghĩ kế.
Không ai có thể dễ dàng nắm chắc tính tình con người đến lần đầu tiên tới thăm hỏi liền thu phục được người ta cả, cho dù là bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp, thậm chí là đưa cho tất cả tư liệu có thể tra được về đối phương, thì cũng chẳng thể nhận định được rằng chỉ với một hộp tằm là có thể thu phục được La phu nhân. Mà thu phục được thì chỉ là xác suất. Kẻ thành công từng trải chân chính hơn hẳn người bình thường kia cũng thường chỉ là xác suất.
Trong khoảng thời gian bái phỏng khắp nơi đến nay, ngoài La Điền khiến người ta hơi bất ngờ ra thì cũng có mấy thương hộ bản địa ở Hàng Châu này cơ bản đã thỏa thuận là sẽ ủng hộ ý tưởng kinh doanh của Tô gia ở nơi này, chỉ là phía Tô Đàn Nhi còn chưa phát lực nên thương nhân Hàng Châu cũng không có mấy cảm xúc, cơ bản là đã tiếp nhận thương hộ ngoại lai là Tô gia kia vào cuộc. Mấy ngày gần đây, số hàng hóa đầu tiên đã được vận chuyển đến từ Giang Ninh, máy dệt cũng đã tới, kho hàng và xưởng sản xuất đã được chuẩn bị xong, chỉ đợi đến lúc chính thức tiến vào nữa là xong.
- Đến lúc đó, bên Tô gia cần chính là nguyên liệu bông vải, La gia ta có thể dốc hết sức cung ứng, về phần tơ sống thì ta có vài vị bằng hữu bên vùng Tô Hàng, mấy ngày nữa có thể giới thiệu cho Tô huynh đệ một phen...
- Ta thay gia tỷ cảm ơn trước, nhưng có vẻ về phía tơ tằm thì chắc đến lúc đó La đại ca cũng có thể cung ứng đấy chứ...
- Ồ?
- Tẩu tử ấy.
- À.... Ha ha... ha ha ha....
Người đang nói chuyện trong thuyền kia chính là La Điền và Tô Văn Định. Hàn huyên tới đoạn này, La Điền cười ha ha, tiếng cười khiến hai nữ tử trong khoang nhỏ cũng phải nhìn về phía bên này. Đó là thê tử của La Điền, Văn Hải Oanh, và Tô Đàn Nhi đang nói chuyện phiếm với nàng ấy. La phu nhân là một người phụ nữ có dáng người thướt tha và tính cách hướng nội, dù là thiên kim quan gia nhưng vì tâm tình không vui nên thoạt nhìn giống như một cô con gái rượu gặp ai là cũng thẹn thùng, khi nói chuyện cũng khá nhỏ nhẹ. Nhưng vì Tô Đàn Nhi tặng nàng tằm, lại dạy nàng cách nuôi nên nàng với Tô Đàn Nhi cũng có thân thiết..
Vừa rồi thuyền của La gia tới sát bên này thì dường như tâm tình của La phu nhân hơi sa sút, vui mừng gặp Tô Đàn Nhi rồi cầm hộp của mình, khóc lóc nói rằng hôm qua tằm chết mất một con, nàng không thể nuôi nó tốt nên rất thương tâm. Tô Đàn Nhi dịu dàng an ủi một lát rồi lấy hộp tằm ở bên cạnh ra, chia sang cho La phu nhân một con, sau đó hai người trò chuyện về hơn mười con tằm trong hai chiếc hộp ở trong khoang thuyền nhỏ kia, chỉ chốc lát sau đã thân thiết như khuê mật nhiều năm vậy.