Tuy hôm nay là lập thu nhưng thực ra vẫn là trong mùa nóng. Tục ngữ có nói sau thu sẽ là tháng nóng chết người, nắng nóng còn chưa kịp rút thì lại đúng là lúc hơi nóng tăng vọt. Trên Tây Hồ dường như sắp bốc lên một tầng hơi nước, nhưng cũng may là ở trên mặt nước thì khác với mặt đất, gió thổi vào trong thuyền vẫn khá mát mẻ. Từng chiếc thuyền mở hết cửa sổ ra, vắt màn lụa lên, từ từ du đãng trên mặt hồ.
Những người nhận được thiệp mời tụ hội hôm nay cơ bản là người có gia thế, cho dù có tương đối bần hàn thì cũng là văn nhân sĩ tử giao du rộng rãi. Lúc gặp ở trên bờ, mọi người đã chào hỏi hàn huyên với nhau, lúc đó vẫn còn sớm mà thời tiết thì nóng bức nên người đến không nhiều lắm. Nhưng thời gian dần dần trôi qua, từng chiếc thuyền lục tục đến, lúc này là có thể nhìn ra quy mô của buổi tụ hội này, mỗi một chiếc thuyền đều có dấu hiệu của các gia các hộ, như Tào gia buôn gạo lớn nhất Giang Ninh, Long gia buôn vải, Trần gia hoa phường kinh doanh thanh lâu, cũng có thuyền quan thả neo ở đây, vân vân....s.
Lúc này là sau buổi trưa mùa hè, tuy không quá thích hợp để bơi hồ nhưng cũng đủ để thấy sự phồn hoa của sông nước vùng Giang Nam ở Hàng Châu này, thi thoảng lại có thể nhìn thấy cảnh vài chiếc thuyền tới gần nhau, người trên thuyền đứng ở mạn thuyền chắp tay chào hỏi nhau, đều là người cùng giới nên có quen biết nhau tất nhiên là không ít.
Trời nơi nóng, vẫn chưa tới lúc cập bờ rời thuyền, người mới đến cũng chỉ muốn ở trên thuyền lướt trên hồ một lát, thi thoảng gặp người quen thì thuyền nhỏ sẽ được lái tới gần thuyền lớn. Bởi vì nhiều người cùng nhau đến nên dù tụ hội lớn chưa mở, tụ hội loại nhỏ đã được tiến hành trên các con thuyền hoa rồi, hoặc là hai ba phú hào,hoặc là dăm ba thư sinh cười cười nói nói, chuyện trò vui vẻ, chỉ điểm giang sơn. Cũng có đội thuyền của quân Võ Đức đóng giữ ở vùng Tô Hàng này chở binh lính lên đóng ở Tiểu Doanh Châu và thanh tràng từ trước, đợi đám người Tri phủ Hàng Châu đến.
Bởi vì một phần thương nhân, thi sĩ mang theo gia quyến nên không thể mời nữ tử thanh lâu một cách lộ liễu tới được. Nhưng ngoài Trần gia vốn kinh doanh nghề này ra thì trên hoa phường cũng có hai vị hoa khôi tiếp khách, số còn lại nếu muốn lên đảo tham dự thì cũng có biện pháp. Mấy vị tài tử thư sinh vẫn chưa có ai đi cùng, nếu có quan hệ cá nhân không tệ thì cũng mời hồng nhan tri kỷ chốn thanh lâu, lấy thân phận người đi cùng mà đến, chỉ là những người này lại phải tự hình thành một tốp riêng, khó có thể xen lẫn vào cùng gia quyến được. truyện do ban long chấm us chia sẻ.
Nữ quyến của những người này có lẽ là thường ngày cũng thích nghe chuyện tài tử giai nhân, chỉ là một khi tận mắt nhìn thấy tất nhiên khó tránh khỏi sinh lòng hờn giận, sẽ tẩy chay và chế nhạo người ta. Song phương phân biệt rất rõ ràng, đây cũng là một trong những chuyện thú vị của loại trường hợp này, phong lưu hương diễm và gia sự ấm áp luôn khó mà hòa tan thành một được.
Khi thuyền của Lâu gia tới thì thời tiết đã mát mẻ hơn đôi chút. Lúc này người trên thuyền chủ yếu là Lâu Cận Lâm hai đứa con là Lâu Thư Uyển và Lâu Thư Hằng. Đứa con lớn nhất của ông Lâu Thư Vọng lúc này không ở Hàng Châu. Vị hôn phu của Lâu Thư Uyển là Tống Tri Khiêm vốn cũng đi cùng, nhưng vừa rồi mấy vị bằng hữu chào hỏi gã, Lâu Cận Lâm liền tỏ vẻ thông cảm: