Hắn cầm khăn mặt đi ngang qua sương phòng ở phía sau kia, thấy Hạnh Nhi đang ăn vụng kẹo.
Nói ăn vụng thì không được chính xác cho lắm, thân là đại nha hoàn mà thực chất cũng là quản gia, Hạnh Nhi quản tiền quản sổ sách, lương tháng của nàng cũng đã là mười hai lượng. Trong cái thời đại ba năm mười lượng bạc là có thể bán đứt một con người này, lại thêm hồng bao ban thưởng, vài thu nhập thêm dạng này dạng kia, nếu như ở bên ngoài thì Hạnh Nhi chắc chắn là một tiểu phú bà người người tranh cướp rồi. Nàng muốn ăn thứ ngon gì thì đều có thể mua được.
Nhưng cho dù thế nào thì lúc này đây, trông nàng hệt như là đang ăn vụng.
Món kẹo chẳng phải quý giá cỡ nào được lấy ra từ trong tủ treo quần áo kia, Ninh Nghị nhớ rõ là đường xốp hắn tùy ý mua ven đường lúc nãy, mùi vị không được ngon cho lắm. Ăn được vài miếng, Ninh Nghị đã chẳng còn hứng thú gì nữa, nay Hạnh Nhi lại đang ăn nó. Nàng cầm mảnh đường xốp thật dài kia, lén lút nhìn xung quanh, cắn một miếng rồi ra sức nhai. Tiếng rốp rốp rốp vang lên, trông nàng hệt như một chú sóc vậy, ăn xong một cái rồi thì cẩn thận lau miệng, sau đó nhịn không được mà nhìn cái bọc trong tủ quần áo, lại nhìn hai bên một cái, rồi lại lấy ra một cái nữa... s
Cảnh này không phải là lần đầu tiên hắn thấy, lúc trước hắn chẳng để bụng lắm, giờ mới cảm thấy thú vị, vẻ mặt kia trông có vẻ khá là cổ quái. Nay ngẫm lại mới thấy, là đại nha hoàn bên cạnh Tô Đàn Nhi, tính cách của Hạnh Nhi cũng có một mặt khá mạnh mẽ, nhưng không phải giống Phượng quả ớt như Vương Hi Phượng. Nha hoàn là phải chú ý đến quy củ, ở trước mặt Thiền Nhi và Quyên Nhi, nàng là tỷ tỷ, khi quản chuyện trong phủ phần lớn là thong dong, đương nhiên với Ninh Nghị thì nàng cũng chỉ là một cô thiếu nữ, chẳng khác Thiền Nhi hay Quyên Nhi là bao, chỉ là xưa nay rất ít khi thấy nàng ăn đồ ăn vặt ở trước mặt mọi người... À, có lẽ là chưa từng thấy bao giờ, nàng vẫn luôn làm những gì mà nha hoàn phải làm.
Lần trước khi thấy nàng ngồi một bên ăn vặt, hắn chẳng nghĩ gì, lần này mới phát hiện thì ra lần đó dường như xung quanh cũng không có ai. Thấy nàng ăn đến thú vị như vậy, Ninh Nghị đi ra theo cửa sổ, cầm khăn mới rồi đi tắm rửa.
Sau khi tắm xong trở lại phòng, Tô Đàn Nhi đang ngồi bên cửa sổ đọc thư, là thư nhà nhân tiện gửi tới khi Giang Ninh giao hàng tới đây. Ninh Nghị bèn ngồi xuống một chiếc bàn đọc sách khác, nhìn ra ngoài cửa sổ mà ngẩn người. Bởi vì do gian phòng nên hai chiếc bàn này không được đặt đối diện mà là bày thành dãy ở trước cửa sổ. Ninh Nghị chợt nghĩ thì thấy rất giống kiểu ngồi cùng bàn khi đi học tiểu học vậy, vì thế hắn quay đầu sang nhìn Tô Đàn Nhi. Tô Đàn Nhi mặc một bộ quần áo thuần màu trắng, tóc thì được búi lên sau đầu một cách tùy ý, những lọn tóc không bị buộc vào kia thì thả xuống bả vai, làn da nàng trắng nõn nà, gò má trong tầm mắt hắn kia xinh đẹp mà lại có tự tin.
Nếu lúc trước đến trường học mà có bạn cùng bàn như vậy thì đúng là quá tuyệt vời...