Giờ Mùi hai khắc, khi Long Bá Uyên và Đinh Uyển Quân đang ngồi nói chuyện phiếm trong Y Hà viên, trên Tây Hồ, một con thuyền hoa đang xuôi theo làn sóng biếc từ từ mà đi.
Đây là một thuyền được chế tạo dành riêng cho du hồ, thuyền này chỉ có một tầng, trông khá tinh xảo nhưng lại không quá khoa trương, trần của con thuyền được mở ra, rộng mà lại dày, có khoảng hai hay ba lớp tường, có tác dụng cách nhiệt. Lúc này trời tuy nóng nhưng buổi chiều thì hồ nổi gió lớn, bốn phía con thuyền treo lụa mỏng thông gió nên trong khoang thuyền sẽ mát.
Buổi chiều, thuyền hoa, Tây Hồ. Nếu theo thời gian của phương Tây thì lúc này mới chỉ tầm hai giờ chiều, ngay cả khoang thuyền rộng rãi cũng không hề nóng, trên mặt hồ rộng lớn thi thoảng mới gặp vài chiếc thuyền cũng đủ đến mang đến bầu không khí uể oải buồn ngủ. Nếu có con thuyền khác đi qua là có thể phát hiện ra, lúc này chủ nhân của thuyền đã ngủ trên chiếc giường làm từ trúc. Ở trong khoang thuyền này bàn ghế đều thấp, một bộ bàn cờ với vài quân cờ đen trắng đặt bên trên được để ở giữa cửa vào, cho thấy cách đó không lâu có người ở đây chơi cờ. Người chơi cờ có lẽ là hai thiếu nữ ăn mặc như nha hoàn ở bên cạnh kia, lúc này hai người tựa vào vách thuyền, cũng đã tiến vào mộng đẹp, nàng này ôm lấy eo nàng kia, tựa đầu lên vai nàng kia, mà thiếu nữ được ôm kia thì cầm một chiếc quạt trong tay, thi thoảng lại phe phẩy một cái.
Ở trước cửa sổ ở bên khác của khoang thuyền cũng có một cô thiếu nữ đang ngồi ghế đẩu, gục trên chiếc bàn nhỏ trước mặt, nàng ngồi sửa sang lại sổ sách với ánh mắt mơ mơ màng màng. Có lẽ nàng là người duy nhất tỉnh táo ở trong khoang thuyền này, tay cầm bút lông xử lý công việc trên một đống trông như là sổ sách ở trên bàn, thi thoảng lại khoanh tròn một cái, đại để là không phải thứ quá quan trọng, sau đó lại ngáp một cái rồi gục xuống bàn chợp mắt một lúc, sau đó lại tự xốc lại tinh thần, mơ mơ màng màng ngẩng đầu, một tay thì đỡ cằm còn tay kia thì tiếp tục lật loạn sổ sách.
Trong cái ngày mùa hè với ánh nắng chói chang kia, cảnh tượng nhàn hạ trong chiếc thuyền hoa lượn lờ lụa mỏng này đủ đẹp để vẽ nên tranh. Trên thuyền hoa này đương nhiên là có đám thuyền phu, nhưng bọn họ sẽ không đến đây quấy rầy giấc ngủ của chủ nhà. Một lúc sau, nha hoàn sửa sang sổ sách bên cửa sổ kia đã không chống đỡ được nữa, nặng nề đi vào giấc ngủ.
Không biết là lúc nào, trong cơn mơ màng dường như có người đi tới, buộc lụa mỏng bay loạn trên cửa sổ lên, sau đó cầm thảm mỏng phủ lên người ba tên nha hoàn kia. Dù sao gió trên hồ rất lớn, nếu ngủ thì cũng phải làm chút dự phòng.
Nha hoàn vốn đang chỉnh lý sổ sách kia hơi mở mắt, trong ánh mắt mê ly kia nhìn thấy một bóng người cao lớn đang vặn người như là động tác làm nóng người vậy, một lúc sau thì một tiếng nhảy xuống nước vang lên, người kia nhảy vào trong hồ nước.
Có lẽ nên tỉnh dậy rồi. Nha hoàn thầm nghĩ, nhưng không lâu sau thì thấy một bóng người màu trắng đi tới, đó là bóng dáng của nữ chủ nhân. Nàng đi đến đầu thuyền, ngồi ở đó sửa sang lại ngoại bào mà nam chủ nhân cởi ra, sau đó ngồi xuống mép thuyền dựa vào lan can ở bên cạnh, tuy đã tỉnh rồi nhưng xem ra vẫn còn mệt mỏi.
Một làn gió thổi qua khiến làn váy trắng kia nhẹ nhàng tung bay, sau đó vài lọn tóc tuột ra khỏi búi tóc do giấc ngủ trưa cũng khẽ bay lên.
Dường như có tiếng nói chuyện truyền tới, nữ chủ nhân ôm lấy tay vịn, lắc lắc đầu. Cho dù chỉ là bóng dáng nhưng có thể nhìn ra nữ chủ nhân tuy mệt mỏi mà vui sướng, có lẽ là cô gia lại bảo nàng xuống nước chơi. Xem thêm tại ban long chấm us.
Tình cảm giữa nữ chủ nhân và cô gia khiến người khác rất hâm mộ, ngay cả nha hoàn như nàng tuy đã thấy không ít chuyện ở các đại gia tộc nhưng chưa từng thấy ở đâu lại có tình cảm vợ chồng như thế này. Tình cảm này không thể chỉ dùng hòa thuận và tôn trọng lẫn nhau để hình dung, mà điều kiện tiên quyết là cô gia ở rể, đây thậm chí có thể gọi là kỳ quái. Mỗi lần nghĩ thế, nha hoàn có tên Hạnh Nhi kia đều không nhịn được mà tưởng tượng xem vị hôn phu sau này của mình sẽ là như thế nào, nếu có thể như thế này thì tốt rồi, nếu không phải thì khỏi thành thân nữa, có lẽ cũng không sao, mình sẽ ở lại Tô gia cả đời, tiểu thư và cô gia đối đãi với mình rất tốt.
So với các đại gia đình khác thì tình huống nhà mình là tương đối đặc thù. Nàng là đại nha hoàn của tiểu thư, nếu bình thường thì sẽ là nha hoàn thông phòng, nhưng cô gia ở rể nên khả năng nàng được an bài cho cô gia sẽ không cao. Bên cạnh những tiểu thư ở gia đình bình thường khác cũng sẽ không sắp xếp ba nha hoàn, bởi vì sau tiểu thư lại xuất đầu lộ diện bên ngoài để xử lý thương sự, bởi vậy mới cần thêm hai người nữa. Tình cảm giữa tiểu thư và cô gia rất tốt, nay Tiểu Thiền và cô gia có lẽ là đã định ra rồi, nàng và Quyên Nhi không rõ là sau này sẽ như thế nào nữa.