Qua tháng năm Nông Lịch là đến tam phục. Tháng sáu hè nóng bức, ánh mặt trời chiếu chói chang, trong tiếng ve râm ran càng làm cho đường phố thêm nóng bức, hiên nhà dưới bóng cây, con chó lè lưỡi nằm sấp ở một chỗ, nhìn cảnh tượng giữa hẻm đường, cảm thụ một chút râm mát, thỉnh thoảng có xe ngựa chạy qua làm nổi lên từng đợt bụi đất, làm cho sóng nhiệt yên tĩnh lại nổi lên.
Khí trời như vậy, không có việc gì thì tốt nhất không nên ra khỏi cửa, sẽ càng đẩy thêm cái nóng nực trên đường phố, việc buôn bán của từng cửa hàng từng thương hộ bởi vậy mà cũng vắng vẻ đi rất nhiều, chỉ có trà lâu nằm ở góc đường là đông đúc, vào trong trà lâu, điểm một ấm trà, ngắm nhà lâu gỗ mang phong cách cổ xưa cùng đại thụ râm mát bên ngoài cửa lớn, nghe người thuyết thư, ăn điểm tâm, thì cũng có thể vượt qua một ngày. Đương nhiên, nếu là phú hộ hào môn, hơn phân nửa sẽ chuyển đến những biệt uyển râm mát giữa khu rừng bên ngoài thành Hàng Châu để nghỉ hè.
Trên đất Hàng Châu mặc dù không có sông Tần Hoài nổi danh như Giang Ninh, nhưng dọc Đại Vận Hà, Dương Châu, Tô Châu, Hàng Châu cũng đều là đất nổi tiếng của hoa bướm thanh lâu, mỗi khi đến đêm, thành thị đèn đuốc kéo dài, chỗ nào cũng là lầu gấm tú viện, tiếng ca múa vang vọng. Với không khí nóng nực như này, đương nhiên tình huống như vậy cũng ít thấy được, các cô gái bận rộn cả đêm lúc này hoặc là nghỉ ngơi, hoặc là chờ đến chiều, ngồi ở nơi thoáng mát trên sân nhìn bướm bay múa, gửi gắm tình cảm...Chỉ có vài nơi là bất đồng. Bên phía tây bắc của thành thị, có một nơi gọi là “Y Hà viên”. Y Hà viên không lớn, nhưng vị trí địa lý không tồi, vào mùa hè nóng bức nhưng luôn có gió mát thổi tới, trong ngoài viện là cây tùng cổ, to lớn, tán rộng, hết sức râm mát. Nhìn bề ngoài, nơi này như là một phòng trà, trên thực tế, lại là nơi của một vài nữ tử thoát tịch khỏi thanh lâu ở cùng nhau.
Trong mấy nữ tử thanh lâu, người cầm đầu tên là Đinh Uyển Quân, từng là hoa khôi có tên tuổi trong thành Hàng Châu, sau này đã thoát tịch ẩn cư tại nơi này, thỉnh thoảng có khách vẫn nhớ mà đến thăm, nàng hết sức thận trọng khi gặp khách, thỉnh thoảng mới gặp một vài người, thưởng thức trà, trò chuyện.
Càng về sau này cũng có mấy nữ tử lần lượt thoát tịch, sống cùng nàng, nơi này từ thanh tĩnh dần dần trở thành chỗ nhiều người chú ý tới, mỗi khi mùa hè nóng bức, hoặc mùa đông giá rét, việc buôn bán lại khá tốt, có mấy gian phòng trà râm mát, tiếng ve sầu râm ran hòa cùng tiếng sáo trúc, làm cho tinh thần con người hết sức tĩnh lặng.
Long Bá Uyên bình thường rất thích đến nơi này, ngồi một chút, đương nhiên, không phải lúc nào cũng có chỗ. Y cũng rất thích cảm giác ở nơi này, thỉnh thoảng bị cản cũng không tức giận, dù sao y thấy, giữa y và Đinh Uyển Quân, xem như quân tử chi giao, đối phương thân bất do kỷ, phải ứng phó với bất kỳ người nào khác, y cũng hiểu được.
Trong số các bằng hữu của Đình Uyển Quân, thân phận y không phải là cao nhất, đương nhiên cũng không phải là thấp. Y là Hành Thủ của hiệp hội buôn bán vải tại Hàng Châu, nhiều thế hệ Long gia đều làm nghề buôn bán, đến đời y cũng không tệ, y cùng với đệ đệ là Long Bá Phấn cũng có chút thiên tính thi thư, nhưng bởi cha mẹ hai người cũng từng nói sau này sẽ phải có một người tiếp nhận gia nghiệp, vậy là y liền tiếp nhận.
Hiện nay y và đệ đệ đều đã đến tuổi lập nghiệp, Long Bá Phấn đã có thân phận cử nhân, làm một chức quan nhàn tản trong nha bổ phủ Hàng Châu, không có tiền đồ lớn, nhưng lại là người gửi gắm vào thi văn sơn thủy, bất kể buổi tụ hội thi từ nào cũng đều tham gia, cũng bởi vậy mà văn đàn thành Hàng Châu không ít người biết đến một gã phú quý hay rảnh rỗi, vì vậy cũng có thể trở thành một chỗ dựa vững chắc cho Long gia. Y thì phụ trách phát triển việc buôn bán trong nhà, cộng thêm đang tuổi trẻ hăng hái, bởi khi còn bé y cùng từng có một thời gian "vũ văn lộng mặc" (múa văn chơi mực), nên trên người y có khí chất khác hẳn với thương nhân người đầy hơi tiền, người ngoài đều nói y là nho thương, có thể cũng bởi vì thế, y mới có thể quen biết Đinh Uyển Quân, trở thành bạn tốt của nhau.