Chuyện liên quan đến võ học cũng không đến mức bức thiết, nếu người trong nhà đều không ủng hộ võ quán kia, thì tạm thời hắn có thể gác lại, cùng lắm thì tìm hộ viện trong nhà bọn hắn luận bàn so chiêu là được.
Lúc hắn ở Giang Ninh thật sự hắn nghĩ sẽ tìm đến cảnh hộ viện trong nhà để luận bàn. Với hắn mà nói, sớm vài lần động thủ cùng người ta, dựa vào sự tỉnh táo, tính kế cùng với vẻ này có thể đạt được sức chống đỡ mạnh mẽ, cái thiếu còn lại là phản xạ điều kiện được dưỡng thành sau trường kỳ so chiêu, đây chẳng phải là kỹ xảo có thể luyện thành đó sao.
Hắn cũng biết ra ngoài bái sư là cũng không thực tế, thí dụ như cái gì mà Trình Minh Chủ của Bách Đao Minh, hoặc là thông qua Khang Hiền tự nhiên cũng có thể tìm được vài nhân sĩ giang hồ thực sự, thậm chí Lục A Quý thân tín bên cạnh Khang Hiền, chỉ sợ cũng không đơn giản. Những người này, mọi người có quan hệ, bái sư cũng là không vấn đề gì, nhưng chuyện như vậy lại không giống với khái niệm, đối với hắn mà nói, đây chỉ là trò chơi tâm lý, sẽ không tốt khi đi làm phiền những người này. Vốn địa vị giữa văn và võ đã có chênh lệch, nếu hắn đi bái sư đồng thời cho thấy “ta thật ra không để ý tới điều này”, hành vi như vậy, thật sự là quá mức ngả ngớn, trừ phi là tình cảm giữa huynh đệ bằng hữu tốt đẹp, nếu không sẽ không làm được..
Trực tiếp đi tìm người trong nhà cố nhiên là đơn giản, hắn dạy con trai cảnh hộ viện học bài, cảnh hộ viện tôn kính hắn, nhưng lại không dám động thủ thật, đây cũng không phải là vấn đề lớn, sau khi nói một hồi thì cảnh hộ viện cũng bị thuyết phục. Nhưng mấu chốt ở chỗ, mọi người Tô gia ở Giang Ninh, trên quan niệm cơ bản đều giống như Tô Đàn Nhi và ba nha hoàn, cho dù là cả những người có địch ý với hắn, căn bản trong lòng đều cảm thấy, hắn không nên động chạm vào võ công làm gì.
Lần đó hắn thuyết phục cảnh hộ viện đấu trong nhà và ngày, cơ bản cũng để giải quyết cách nhìn nhận của đám người Tô Đàn Nhi. Ngày đầu tiên, cảnh hộ vệ không thu tay lại được, đánh vào mặt hắn một quyền, sau đó hắn có nói thế nào thì cũng không chịu động thủ với Ninh Nghị hắn nữa. Vất vả thuyết phục mãi, hôm sau lại đấu một trận kịch liệt, trên người hắn lại bị trúng mấy quyền, trên mắt cũng bị trúng một quyền, làm cho hắn buổi tối muộn ăn cơm với mọi người trong nhà với một vầng đen ở mắt.
Với hắn mà nói, luận bàn sẽ bị thương, lúc ban đầu đã chuẩn bị tâm lý rồi, bản chất thân thủ của hắn lại không cao, sau khi luyện nội lực thì phát lực không mạnh, không thể nào đấu được cùng cảnh hộ vệ. Mà cảnh hộ vệ tuy rằng không phải là cao thủ giang hồ nổi danh gì, nhưng ở Tô gia nhiều năm như vậy, trận chiến đao thật thương thật cũng gặp không ít, nghe nói có một vài thời điểm vận chuyển hàng hóa cho Tô gia, cảnh hộ viện đi theo chỉ huy, còn đụng phải vài nhóm sơn tặc, là người có bản lĩnh thật sự.
Ninh Nghị cùng y luận bàn công bằng, có kết quả như vậy, chứng minh hắn làm cho cảnh hộ viện đôi khi không thể thu tay lại được, thế là đã rất tốt rồi. Kế hoạch của hắn nếu đánh như vậy hơn nửa năm, phối hợp với hiệu quả nội công, mình hẳn cũng được tính là cao thủ võ lâm một nửa rồi, nhưng ngược lại thật ra làm cho cảnh hộ viện đến khổ, lần nào cũng bị con trai nói:
- Phụ thân làm sao mà đánh tiên sinh thành như vậy.
Đến ngày thứ ba, cảnh hộ vệ dường như thu tay rất tốt, Ninh Nghị lại làm công tác tư tưởng với y một hồi, lại đánh, kết quả trên sống mũi của hắn bị trúng một quyền, máu tươi chảy ròng ròng. Thương thế của hắn không nặng, kết quả ở trong nhà làm cho lão thái công thấy, nổi giận lôi đình, quát mắng mọi người ầm ĩ:
- Các ngươi muốn làm ta tức chết à.
Sau đó tra ra được là do cảnh hộ vệ làm, lại mắng cảnh hộ vệ một trận.
Lúc ấy Ninh Nghị biết được vội đến giải vây, bản thân hắn có tài ăn nói, đã gây chuyện lại còn tỏ ra có khí thế như thế, nhưng từ trên sự kiện này, người trong nhà đều cảm thấy những việc hắn làm thật sự là cổ quái. Bọn họ biết Ninh Nghị xưa nay thích kể những câu chuyện giang hồ truyền kỳ xưa, nhưng người trẻ tuổi tính cách xốc nổi, thích phong cách hào hiệp thì rèn luyện một chút là được, nào có loại người nào giống như Ninh Nghị là thư sinh thành danh mà lại bị đánh cho mặt mũi bầm dập, lão thái công cũng chỉ dở khóc dở cười:
- Đúng là thích loạn mà...
Sau đó còn nói với cảnh viện:
- Ninh cô gia thích gây loạn, ngươi là người trong nhà lão nhân, sao có thể cũng không hiểu chuyện như vậy...
Sau đó thì Ninh Nghị cũng không còn làm những chuyện như vậy nữa, chẳng qua lần này từ Giang Ninh đến đây, chỉ có đám người Tô Đàn Nhi bên cạnh, đợi cho sự việc đã ổn định, dương nhiên có thể lại bảo cảnh hộ vệ bàn luận với mình, nếu hai người Văn Định, Văn Phương có nói chuyện này ra, mình có thể mắng bọn họ một chút, sau đó kêu bọn họ cùng tham gia để rèn luyện.
Chuyện này đã được quyết định, buổi sáng ngày hôm sau, hắn dựa theo kế hoạch đã định, chạy đi tìm vị Tiền lão mà Tần lão yêu cầu. Theo như Tần lão nói, người này tên là Tiền Kính Như, tự là Hi Văn, là bạn cũ rất tốt của ông, thích sách, bởi vậy mà ông cũng lấy mấy quyển sách nhờ Ninh Nghị mang tới, còn lại thì cũng không nói gì nhiều thêm.
Nhưng sau khi đến Hàng Châu, Ninh Nghị cho người đi thăm hỏi, đại khái cũng biết Tiền gia ở Hàng Châu cũng là vọng tộc có danh tiếng, ít nhất chuyện vị Tiền Hi Văn kia ra ngoài dạy học cũng là từ trong miệng người đi thăm hỏi nói mà biết. Ninh Nghị ngược lại cũng biết Tần Tự Nguyên nhờ và hắn đến đưa thư cũng không chỉ đơn giản như vậy, nhiều hơn chính là muốn giới thiệu một nhân vật lợi hại cho hắn quen biết. Chỉ là ngẫu nhiên qua lại với Tần lão, Khang Hiền, Ninh Nghị sẽ không cho là mình có thể được lão nhân coi trọng, lần đi này, thật ra hắn cũng không ôm nhiều ý tưởng lắm, đơn thuần chỉ là đưa thư tặng sách là xong.