Kênh đào bắt đầu từ phía Nam, chảy đến hướng đông nhập vào cửa biển, Hàng Châu từ xưa đến nay vẫn là một hình ảnh điển hình để hình dung trong lời nói của những văn nhân có liên quan đến “vùng sông nước Giang Nam”, trong ngoài thành thị, đường thủy ngang dọc. Đường thủy ngang dọc này không chỉ mang đến phong cảnh duyên dáng, đồng thời cũng mang đến sự phát triển của thương nghiệp, so với Biện Kinh Giang Ninh, cũng không hề kém bao nhiêu, chẳng qua lúc này vẫn còn chưa tới thời khắc phát triển nhất của kinh tế Hàng Châu.
Nếu như trong lịch sử nguyên bản, trước khi Nam Tống dời đô, trên đất Hàng Châu còn chưa được coi là trung tâm thương nghiệp đỉnh cao chân chính, dù lúc này thương nghiệp Hàng Châu đã phát triển, nhưng đỉnh cao nhất của nó là lúc Nam Tống dời đô, sau này được sửa thành Lâm An, bởi vậy mà thương nghiệp ở nơi này phát triển tăng cao gấp bội, đã khởi động toàn bộ nửa bên Nam Tống phồn hoa.
Lúc này cũng giống như vậy, Hàng Châu hiện nay, khu thương nghiệp phồn hoa nhất là tại ngõ Quan Đầu đến Dương Bá. Về phần Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi sống ở ngõ Thái Bình, dù cũng là phố xá phồn hoa nhưng so với bên kia thì không bằng, ở trong ngõ này rất thích hợp, có vài cây xanh rậm rạp che chời, đầu hẻm có một võ quán Lưu thị nho nhỏ, buôn bán xem ra cũng không tệ, thỉnh thoảng nghe được cũng thấy tinh thần phấn chấn.
Đến Hàng Châu, chủ yếu vẫn là đánh xe ngựa du ngoạn chung quanh, thỉnh thoảng xuống xe ngựa lững thững đi dạo, lúc này lại không có bản đồ du lịch, đi tới đi lui một chỗ như là mật cảnh tầm bảo. Đi qua Tây Hồ rồi, nắng chiếu núi, gò đất Lôi Phong đương nhiên cũng không thể bỏ qua, mấy đứa trẻ hiếu kỳ không biết dưới tháp thật sự có Bạch nương nương hay không, về phần mười cảnh Tây Hồ đời sau, thì phải đi mọi chỗ để tìm.
Du lãm tùy tính, nói ra thì có vẻ như rất lãng mạn, nhưng nếu thật sự đi như thế cũng hết sức nhàm chán. Người đời sau quen nhìn cuộc sống nguội thành thị nên vô cùng hiếu kỳ với sự nguyên sơ của đền chùa đường phố ngõ hẻm, nhưng trên thực tế đường phố cổ đại chân chính, còn xa mới có điểm phong cảnh du lịch lãng mạn mọi người yêu thích như đời sau, mọi nơi đều đường đất đá phiến, hẻm hẹp hiên thấp, trên đường nước bẩn chảy ngang dọc, gà gáy chó sủa, hành khất trẻ nhỏ nằm la liệt ven đường, nhìn lâu, liền biết đó không phải là phong cảnh, mà là cuộc sống.
Phong cảnh không có bố cục, trang trí, quản lý phân chia như đời sau, muốn ngắm phong cảnh, phần lớn là dựa vào sở thích và tâm trạng của mình để có thể mở rộng tư duy khác nhau, ở trong một mui xe cây đại thụ cao vút trong ngõ hẻm chưa chắc đã thấy có gì thú vị để xem, nhưng nếu người có tâm tư, thì trăm ngàn ánh nắng vàng xuyên qua kẽ lá cũng đã trở thành cảnh đẹp khiến người ta vui vẻ, nhưng nếu nhìn nhiều rồi, thì cảnh đẹp cũng sẽ trở thành bình thường không có gì cuốn hút nữa, bởi vậy nếu thật sự muốn tìm chút náo nhiệt, ngược lại khu vực thương nghiệp có đầy tục khí lại có thể khiến người ta thỏa mãn, cũng bởi vì điều này, sau khi dạo qua mấy nơi kinh điển cố định, Ninh Nghị cùng đám người Tô Đàn Nhi lựa chọn nơi thăm quan, đại thể vẫn là khu thương nghiệp ngõ Như Quan, Dương Bá.
Bình tâm mà xem xét, ngay cả người có tư tưởng hâm mộ văn nhân, yêu thích thi từ ca phú như Tô Đàn Nhi lại thật ra không có bao nhiêu thích thú, đi cùng Ninh Nghị dạo khắp nơi trên phố, lúc mệt mỏi liền lên tiểu trà lầu nghỉ ngơi, nghe một chút thư văn tiểu khúc, nhưng trong lòng phần nhiều là tính toán xem thiết lập kho hàng tại đâu, xưởng hàng tại đâu, cửa hàng nên mở thế nào.
Ninh Nghị đi dạo thưởng thức các nơi thật ra cũng không phải là quá ham thích, không đi cũng chẳng sao, với hắn mà nói, bao cảnh quan tân trang đời sau hắn đã được ngắm nhiều, thời đại này cảnh sắc vẫn còn rất nguyên sơ, lúc ban đầu có lẽ thấy mới lạ, cảm thấy yên tĩnh, nhưng quen rồi, thật ra cũng không có gì đặc biệt lắm. ban long hoi. Mà thật sự mà nói, hắn cũng không phải là người thích phong cảnh, hắn thích nơi đông đúc người với người, giữa phố xá hối hả, mọi người cò kè mặc cả, trò chuyện cười nói trên lầu trà, cùng thê tử và nha hòan chỉ trỏ, thì luôn cảm thấy lạc thú. Đối với lạc thú phong cảnh sơn thủy, hắn vẫn thích nơi có nhiều người hơn.
Sau khi quyết định ở ngõ Thái Bình, lại nhìn võ quán nhỏ kia vài lần, hắn lại nổi dậy ý nghĩ muốn rèn luyện trong khoảng thời gian ở đây.
Đương nhiên, võ quán nhỏ như vậy, Tô Đàn Nhi tuyệt đối không cho rằng tướng công nhà mình có thể đến nhập học. Đám người Thiền Nhi, Quyên Nhi đại để cũng là có ý nghĩ như vậy. Tối hôm đó lúc ăn cơm hắn chỉ thuận miệng nói một câu, vậy mà vẻ mặt ba nha hoàn u u ám ám đầy lưỡng lự. Thân phận của các cô làm cho các cô không thể nào góp ý với quyết định của chủ nhân được, nhưng cũng bởi vì xưa nay Ninh Nghị hiền hòa, quan hệ với mọi người thân cận như người một nhà. Việc vừa rồi đã làm cho các nàng suy nghĩ vì Ninh Nghị, lo lắng hắn thật sự làm ra những chuyện “ly kinh bạn đạo” (1) này.