Sóng nước chảy xuôi, đêm lạnh như nước, không biết tên của côn trùng đang kêu râm ran trong bụi cỏ, trong lá cây bên bờ là gì, thời gian đã không còn sớm nữa, những người trên thuyền cũng đã đến lúc đi ngủ, cửa sổ lầu hai trên thuyền hoa vẫn ẩn hiện ánh nến vàng, hai nữ tử đã trở lại gian phòng, đang trò chuyện trước khi ngủ.
- Nói như vậy, muội phu đúng là nổi danh như thế đúng không?
- Cụ thể là...là như này....chỉ là huynh ấy sáng tác được vài bài thơ từ thôi, người bên ngoài nói huynh ấy là đệ nhất tài tử Giang Ninh, huynh ấy cũng không cho là vậy....A, tính tình huynh ấy rất quái...
- Từ xưa đến nay, là người phi thường mới có thể hành sự phi thường. Nhưng mà, chẳng lẽ muội phu không hề hứng thú với khoa cử hay sao?
- Huynh ấy không nói, mà việc này ta cũng không dám hỏi nhiều...
- Tại sao muội muội lại quen biết muội phu vậy?
- Sau khi thành thân rồi với quen nhau.
- Như thế nào...
Ngọn đèn không quá sáng, câu nói ngắt quãng, thời gian đã không còn sớm, thanh âm của Tô Đàn Nhi và Lâu Thư Uyển bàn luận việc liên quan đến Ninh Nghị cũng nhỏ dần đi.
Tối nay tại bữa tiệc trên thuyền hoa, muốn bảo không ai hoàn toàn không có ấn tượng với Ninh Lập Hằng thật ra là không hẳn. Dầu rằng thời đại này tin tức không quá phát triển, nhưng toàn bộ phạm vi văn nhân quốc gia cũng lớn như thế, mấy bài thi từ đã từng được các nữ tử thanh lâu truyền miệng hơn một lần, ba chữ Ninh Lập Hằng này, ít nhiều cũng rơi vào trong tai người khác hơn hai lần, người đọc sách thời nay chú trọng nghe rộng nhớ nhiều, nên lúc Ninh Nghị tự giới thiệu, khó tránh được có người sẽ cảm thấy có chút quen tai.
Chỉ là ấn tượng ban đầu quá mạnh mẽ, lại có một đôi Lâm Đình Tri, Lâu Thư Uyển giữ vai trò chủ đạo, nếu bên kia cũng là một đôi vợ chồng ở rể, đương nhiên dễ làm cho người khác nảy sinh các loại liên tưởng. Mặt khác, Lâm Đình Tri cũng muốn khoe khoang nên giới thiệu tỉ mỉ về gia cảnh của Lâu Thư Uyển, ám chỉ một thiếu phụ đã kết hôn có địa vị có khí chất, những người tụ hội thi văn đây đã bị thuyết phục, càng có thiện cảm với nàng hơn. Mà bằng hữu của Lâu cô nương cũng là những người có thân phận, ai cũng muốn biểu hiện mình, đương nhiên là tỏ vẻ xum xoe với nàng. Cũng bởi thế, những người khác theo bản năng liền loại bỏ sự chú ý của mình với Tô Đàn Nhi và vị hôn phu của nàng..
Đại đa số tình huống, thân phận người ở rể rất thấp, điều này không chỉ đơn giản nói ra trên đầu lưỡi, tuyệt đại bộ phận người ở rể, cho dù là nhà gái thật sự công khai không bị kiềm chế, nhà trai cũng vẫn tức giận không dám nói, những nam nhân này có thân phận như gia nô, nếu như phải người có chút huyết tính, bất đắc dĩ đi ở rể, gặp phải chuyện như này, nếu nuốt không trôi, tin tức giết cả nhà thê tử nhạc phụ cũng không phải là không có.
Loại việc như này con số rất ít, thời đại Vũ triều luôn nói tam tòng tứ đức, nhưng ngay lúc bắt đầu đã là một trụ cột bất bình đẳng rồi, tất cả mọi người chung quanh đều cảm thấy hai người này là trong tình cảnh bất bình đằng, tình cảm giữa đôi phu thê ở rể đương nhiên không thể phát triển tốt đẹp, nếu nhà gái ngay từ đầu đã chứa tâm tư khinh thường nhà trai, mà nhà trai cũng không chịu thua kém, ở lâu dài, nhiều điểm không hài lòng sẽ tăng dần lên, lúc này nhà gái ra ngoài tìm nhân tình, tình cảnh thân mật cũng không phải là ít gặp.
Giống như Lâu Thư Uyển vậy, gia cảnh rất có điều kiện, nhưng nàng lại âm thầm quan hệ với tài tử thư sinh, cũng không phải là chuyện kỳ quái gì. b a n l o n g hoi. Nàng trẻ tuổi, tướng mạo xinh đẹp, nhiều tiền, khí chất lại không kém, vị thư sinh nào có thể được ở bên nàng, cũng chỉ được lợi mà không bị thiệt, thời đại này nhà cao cửa rộng giàu có tặng nhau cơ thiếp được coi là chuyện phong nhã, là sự thông đồng những người đàn ông đã có vợ, vẫn cứ chuyển giao trong cái vòng nhỏ hẹp luẩn quẩn này, mà cũng chẳng qua càng chứng minh mị lực tình yêu thôi, phong lưu Giang Nam, từ xưa đã không thiếu những ca từ diễm khúc tươi đẹp ca ngợi rồi.
Bởi vậy, sau khi giới thiệu, cũng chỉ có vẻn vẹn một hai người là có chút ngờ vực, còn những người khác không ai để tâm cũng không hỏi hai người. Đợi khi Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi rời khỏi, tiệc tối chính thức cũng tan, mới có người hỏi Lâm Đình Tri đôi chút về lai lịch của đôi phu thê này, hoặc là hỏi Tô Văn Định và Tô Văn Phương chi tiết về gia cảnh của hai người tại Giang Ninh, sau khi đàm luận một hồi, mới có người la lên:
- Ninh Lập Hằng vừa rồi kia, chẳng phải là cùng tên với tác giả của bài “Thủy Điệu Ca Đầu” sao.
Tình Nhi cô nương trên thuyền hoa cười nói:
- Mới vừa rồi ta còn nghĩ, cũng là người Giang Ninh, thật là trùng hợp quá.
Nàng dù là người hết sức mẫn cảm, nhưng cũng không cho rằng người ở rể của nhà thương hộ kia sẽ là người sáng tác bài thơ đó, bèn hỏi hai người Tô gia:
- Văn Định công tử, Văn Phương công tử, hai vị ở Giang Ninh, đã từng gặp vị Ninh công tử kia chưa?
Tô Văn Định nói:
- Chẳng phải đó là vị tỷ phu vừa rồi của ta sao.