Nước sông thong thả, sóng nước trên kênh đào xao động dập dềnh, tiếng côn trùng hai bên bờ sông kêu vang, đom đóm màu vàng xanh tựa như sương mù đang di chuyển ở hai bên bờ, khi thuyền qua lại, tiếng nước sàn sạt bị tản ra hai bên, tất cả đều tụ hợp lại.
Thuyền hoa đỗ ở bên bờ, trên lầu thuyền có ánh đèn, không phải là quá sáng rực, nhưng cũng chiếu sáng một vùng nho nhỏ chung quanh đường sông. Đây tất nhiên là chiếc thuyền mà Ninh Nghị, Tô Đàn Nhi một đường xuôi nam, lúc này trên thuyền không quá nhiều người, bởi vì những người bao gồm Ninh Nghị, Tô Đàn Nhi, nha hoàn, quản sự...đều đã được mời đi ăn trên một chiếc thuyền hoa khác.
Chạng vạng hai thuyền gặp nhau, tài tử đối diện vô cùng nhiệt tình, nhân vật chính trong mắt mọi người sau khi qua thuyền đương nhiên là Lâm Đình Tri. Sau khi đón qua và chào hỏi, bên đối diện mời mọi người ở lại trên thuyền nấn ná du ngoạn Gia Hưng.
Bên phía Lâm Thư Uyển đang chờ bàn giao hàng hóa, muốn nấn ná đương nhiên là không thể nào, nhưng cũng không biết xuất phát từ cân nhắc gì, Lâu Thư Uyển cũng đưa ra ý kiến là có thể dừng lại một đêm, nguyên nhân lời mời bên kia cũng không phải là không nhiệt tình. Thuyền hoa mà bọn họ lên là của Phương Tình Uyển, mà Phương Tình Uyển lại là thanh lâu, trong đó có đồ ăn do đầu bếp nấu nướng, đặc biệt toàn bộ ngư yến được xưng là nhất tuyệt Gia Hưng, vì vậy liền mời mọi người lên thuyền ăn cá.
Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi vốn là vì du ngoạn mà đến, Gia Hưng cách Hàng Châu không quá xa, hai nơi này liên hệ mật thiết, Lâu Thư Uyển ở chỗ này cũng được coi là nửa địa chủ, nếu cô ấy đã nói vậy, bọn hắn đương nhiên vui vẻ đồng ý, gọi Văn Định, Văn Phương, đám người quản sự, trướng phòng mang đồ ăn đi theo. Những người ở lại thuyền hoa bên này không nhiều lắm, bác lái đò, gia thuộc các nhà, vài hạ nhân còn lại đương nhiên không thể tham gia, vì vậy ở lại ăn qua loa vài thứ, trò chuyện phiếm hóng mát ở trên thuyền.
Mấy người lớn đi ăn tiệc, mấy đứa trẻ đương nhiên cũng bị để lại, không tránh được hỏi mấy người lớn,đặc biệt là ông chủ cô gia thích kể chuyện xưa kia đi đâu. Phụ nhân của trướng phòng, quản sự không có việc gì, đại khái giải thích là được mấy người lợi hại mời qua đó.
Nhớ lại một màn vừa rồi, tài tử thuyền bên kia hẳn là người có học, nghe giới thiệu như rất có địa vị, nói không chừng còn có tú tài lão gia cử nhân lão gia, trong mắt những phụ nhân của hộ thương gia này, đương nhiên đó là người rất lợi hại, là cơ hội để lấy ra giáo dục đám trẻ cần phải chịu khó cầu tiến. Lúc trước các nàng ở Tô gia, tuy biết ông chủ cô gia cũng là nhân vật lợi hại, nhưng lại không thể nào sánh được với những người đọc sách chính thống như này.
Chuyện bên Gia Hưng, mọi người từ Giang Ninh tới cũng không biết nhiều, những người này rốt cuộc địa vị tốt thế nào cũng không biết, chẳng qua nhìn phong cách này, hẳn là cũng không kém. Trên thuyền có mấy hỏa kế đi theo Lâu Thư Uyển một chặng đường, hiểu được một chút, đứng ở đuôi thuyền trò chuyện, nhân tiện nhắc đến thi văn Văn Đốc Thanh ra sao, Đỗ Nhược Hàm tại Gia Hưng, Hàng Châu có danh tiếng thế nào, cũng không tránh được nhắc đến tiểu thư nhà mình, còn có chuyện của Lâm Đình Tri nữa, bọn họ trước đó cảm thấy Lâm Đình Tri cũng chỉ bình thường thôi, nhưng lúc này nhắc đến, mọi người mới phát hiện người này thật ra cũng là một đại tài tử. Hỏa kế Tô gia tên là Đông Trụ ở bên cạnh nghe xong, không cho là vậy.
- Sao có thể, ông chủ cô gia chúng ta không ai có thể sánh bằng, tài danh của ông chủ, toàn bộ người Giang Ninh ai mà chẳng hay, dù là quan lớn như Tể tướng lão gia mới đây còn mới ông chủ đi Thượng Kinh đấy, nhưng ông chủ lại không đi.
- Gạt người.
- Tể tướng lão gia?
- Ồ, dù sao thì cũng là đại quan chẳng kém gì Tể tướng đâu.
Đông Trụ nhắc đến chuyện này thật ra cũng có ngọn nguồn, gã từng nghe vài nha hoàn Thiền Nhi, Quyên Nhi lẩm nhẩm vài câu, nói là Tể tướng lão gia gì đó đại quan gì đó mời cô gia vào kinh, nhưng không đi. Bản thân gã cũng khó có thể tưởng tượng vị đại quan như vậy lại là tể tướng, lúc này người ngoài hỏi, trong đầu thì cố gắng suy nghĩ, nhưng ngoài miệng thì hết sức gượng chống.
Trên thực tế đối với việc này ngay cả Thiền Nhi, Quyên Nhi cũng không rõ ràng, trong vài câu nói chuyện sao có thể rõ ràng, lúc này Tần Tự Nguyên muốn lên kinh, chức quan chưa định, Ninh Nghị có nhắc tới cũng chỉ là vị trí đại khái như Lục Bộ Thượng thư, Tả tướng Hữu tướng... Tuy rằng Thiền Nhi, Quyên Nhi cho rằng đại đa số việc đều rõ ràng, nhưng nha đầu gia đình thương nhân, đối với mấy thứ này chung quy cũng khó có thể hiểu rõ.