Sáng sớm tỉnh dậy, tập sơ thể dục, đánh một bài thái cực quyền. Khi gió thổi nhẹ trên boong thuyền, cũng là khi bờ kênh khuếch lên đường nét trong ánh nắng ban mai, trời mây xanh lam, tia nắng ban mai vàng nhạt. Thôn trang hai bên bờ sông có tiếng gà gáy, chó sủa, nông phụ xách theo thùng gỗ ngồi trên tảng đá bên bờ sông lấy nước, ngẩng đầu lên nhìn con thuyền đang lướt qua trên sông, âu cũng là chuyện thường, liền sau xoay người trở về.
Trên thuyền hoa cũng đang sáng ngọn đèn, mọi người trong đó lục tục. Tiểu Thiền bê chậu nước chạy qua, thấy cô gia mặc áo trắng đánh quyền quả thực là đánh rất phóng khoáng đẹp mắt, tất nhiên, cũng sẽ có cái nhìn khách với chuyện này.
- Tô cô gia vẫn đang đánh quyền sao? Người chắp tay đi từ một phía tới là tùy tùng đi theo Lâu Thư Uyên từ Hàng Châu, Lâm Đình Tri. Gã cả người áo nho khăn vấn, dưới ánh sáng mặt trời, cũng có vẻ tuấn dất nho nhã. Ninh Nghị nhìn gã, cười nói:
- Động tác võ thuật cường thân kiện thể.
Từ thế Thức hải để châm chuyển qua Thiểm thông tí.
Lâm Đình Tri cũng cười, thấy hắn chuyên tâm đánh quyền thì cũng không nói chuyện nữa. Lúc quay người lại thì thấy sau một bậu cửa sổ ở lầu hai là Lâu Thư Uyên đang nhìn xuống, đại khái là vừa mới dậy, không son phấn, đang nghiêng đầu cài trâm hoa lên búi tóc, Lâm Đình Tri cũng nở một nụ cười có ý, mà nàng lại không cười đáp lại, chỉ là sắc mặt thoáng ôn hòa, sau đó là biến mất khỏi tầm nhìn.
Hiểu rõ tính cách của nàng, Lâm Đình Tri cũng không cảm thấy mất hứng, mở quạt ra quơ quơ, quay đầu lại nhìn Ninh Nghị vẫn đang đánh quyền, liền đi về phía trong khoang thuyền. Đúng lúc này thì gặp Quyên nhi xinh đẹp đi ra, liền vừa đi vừa chắp tay, cười, Quyên nhi khom người hành lễ, rồi cũng bình thản đi làm việc của mình.
- Muội phu hình như đang đánh quyền ở dưới.
Trong phòng ở lầu hai, Lâu Thư Uyên một mặt ngồi trước bàn trang điểm làm tóc, một mặt nói chuyện với Tô Đàn Nhi vừa đứng dậy bên giường, Tô Đàn Nhi nhìn qua cửa sổ, rồi cười nói:
- Huynh ấy thích những việc như thế.
Thuyền hoa khởi hành sáng sớm hôm qua từ Thường Châu, nghịch gió, đi hơi chậm một chút, nhưng hôm qua cũng đã đi qua Vô Tích, rạng sáng này qua Tô Châu, lúc này đang trên đường đi từ Tô Châu về Gia Hưng. Theo như kế hoạch ban đầu của Ninh Nghị và Tô Đàn Nhi, đáng nhẽ là sẽ nghỉ lại Vô Tích hoặc Tô Châu, sau đó đi Thái hồ du ngoạn vài ngày, lúc này hành trình đã thay đổi, chủ yếu vẫn vì thay Lâu Thư Uyển đưa chút hàng hóa.
Tô Đàn Nhi và Lâu Thư Uyển vốn không có mối giao tình sâu sắc, chỉ là quen biết khi còn thiếu nữ, cả hai lại đều có tính cách mạnh mẽ, ấn tượng cũng coi là sâu đậm. Lúc này tha hương ngộ cố tri, nên có cảm giác tỷ muội thân tình. Hai ngày qua, hai người cơ bản là bỏ mặc những người khác mà ở cùng nhau nói chuyện, tối đến cũng ở cùng nhau, nói chuyện này chuyện kia, không có chuyện gì là không nói.
Trên thực tế, lên thuyền này, đối tượng mà Lâu Thư Uyển có thể nói chuyện cũng chỉ có một mình Tô Đàn Nhi. Hai người có thân phận giống nhau, Ninh Nghị lại là hôn phu ở rể, Lâu Thư Uyển tất cũng không quá cọi trọng hắn, lúc này có người ngoài, cô ta cũng không tiện tỏ ra thân thiết với Lâm Đình Tri. Còn với Ninh Nghị, cô ta giờ cũng đã biết đại khái: thư sinh, ở rể, không có công danhtuy Tô Đàn Nhi nói hắn không có ý định khảo công danh, nhưng trong suy nghĩ của Lâu Thư Uyển, tự ngầm hiểu, nào có thư sinh không muốn có công danh, trừ khi là học không tốt, còn thêm thân phận ở rể, nên không còn cách nào đi tiếp con đường đó mà thôi..
Bản thân Lâu Thư Uyển cũng đã thành thân, lúc nói chuyện với Tô Đàn Nhi, Tô Đàn Nhi mới biết được vị hôn phu của cô ta cũng ở rể, học hành cũng không tệ, nhưng chỉ thoáng nói đến, ấn tượng trong khi nói chuyện thì tính cách cũng không khác nhau là mấy.
Lâu Thư Uyển thi thoảng nhắc tới phu quân của mình, tuy là cũng nói toàn lời tốt đẹp, nhưng Tô Đàn Nhi cũng có thể nghe được kỳ thực có chút không đúng, tự nhiên lại trở thành tỷ muội cùng chung cảnh ngộ, lâu lâu than thở một câu, thể hiện là đều như nhau, ngươi biết mà, rồi cũng không nói thêm nhiều.