Đêm mưa, tiếng huyên náo trong ngoài khách sạn cũng đã dần ngưng, chỉ còn tiếng mưa bão bên ngoài cửa sổ, khiến cho không khí bên trong phòng nhà trọ lại gàng ấm áp và an bình hơn. Ánh đèn dầu lay động, chiếu sáng tấm bình phong vẽ hoa đào và chim quốc, tấm bình phong nằm ở vị trí trung tâm của căn phòng, che cái bồn tắm lớn lại, trong bồn là nam nữ trần trụi thân thể.
- Cô ấy là Lâu Thư Uyển, Lâu gia ở Hàng Châu chủ yếu bán đồ sứ, nhưng những việc buôn bán khách cũng có, lướt qua có vẻ rộng. Ở đó bọn họ cũng được xếp vào hạng thượng hào phú thương, e là còn hơn Tô gia chúng ta. Vài năm trước, cha đem thiếp ra ngoài, có gặp cô ấy vài lần, cũng gặp phụ thân cô ấy rồi, là người rất lợi hại, tên là Lâu Cận Lâm. À, cô ta còn có hai ca ca, một người tên Lâu Thư Vọng, một người tên lâu Thư Hằng, Lâu Thư Hằng chỉ gặp một lần, người trông như thế nào cũng quên mất rồi Ngọn đèn chiếu rọi trên da thịt trần trụi, thoạt nhìn tựa như đồ sứ tinh xảo trơn mịn.
Tô Đan Nhi hơi quay đầu, dùng gáo gỗ dùng khi tắm múc nước ấm dội từ trên gáy xuống, miệng nói nhỏ, nàng lúc này đang ngồi trong lòng Ninh Nghị, dưới gợn nước, tứ chi dính tại một chỗ.
Quan hệ của hai người lúc này tự nhiên là đã tương đối thân mật, sự việc trước mắt, vẫn làm cho Tô Đàn Nhi có chút thẹn thùng. Dù sao ở thời đại này, phu thê mới cưới làm tới mức này, đã được xem là có phần hoang bạc. Nhưng ở bên ngoài, Ninh Nghị lại nói thời gian không còn sớm, còn phải vội đi ngủ nên không cần phải tách ra tắm riêng, nàng cũng đành phải nhịn nỗi xấu hổ mà cùng Ninh Nghị vào chung một cái bồn, thế nhưng xem ra giờ đây, có lẽ phải tốn thêm vài việc nữa cũng không chừng.
Lúc này rời nhà đã được vài trăm dặm, lại tình cờ gặp lại Lâu Thư Uyển, thực ra có chút ra ngoài dự liệu của Tô Đàn Nhi, nhưng cuối cùng vẫn rất vui vẻ. Hai người cũng không phải là bạn bè thân thiết, nhưng lần gặp mặt vài năm trước, Tô Đàn Nhi cũng biết Lâu Thư Uyển này là một nữ nhi có tài, giữa hai người thực ra cũng có vài điểm giống nhau, khi đó nàng quyết tâm làm một nữ cường nhân, cho nên có ấn tượng tốt với Lâu Thư Uyển, tất nhiên, vừa rồi ăn cơm hai người cũng đã hàn huyên một lúc, cảm thấy đó vẫn là một nữ nhi có tài mà lợi hại trước đây, đồng thời cũng mơ hồ cảm thấy chút bất đồng, đó âu cũng là do đã trưởng thành rồi.
Nhưng lúc này nàng nói những lời này, không phải chủ yếu giới thiệu vị bằng hữu tốt hợp ý với phu quân, mà là bởi trong lòng ngại ngùng, cho nên mới không ngừng nhắc tới những chủ đề khiến bản thân không chú ý tới tình trạng lúc này mà thôi. Cho nên, khi tay phu quân nàng chậm rãi mơn chớn chỗ nhạy cảm trên cơ thể nàng, nàng chỉ biết ngửa đầu, khẽ cắn môi, sau đó nói tiếp.
- Lần này cô ta dường như cũng đang chở hàng xuống phía nam, đại khái cũng giống khi xưa, lúc này cũng đang quản chuyện làm ăn nhà họ Lâu, Thư Uyển tỷ rất lợi hại.