Lúc này thiếu niên nói chuyện trong đình viện chính là Chu Quân Võ một trong những đệ tử của Ninh Nghị, cậu trước đây vẫn mang một bộ dáng trẻ con hoạt bát, chỉ thời gian một năm trở lại đây, đã lộ ra vẻ thành thục rất nhiều. Đương nhiên, đứa trẻ mười một mười hai tuổi, thành thục hơn nữa cũng có hạn, nhưng chủ yếu là trong lòng có cách nghĩ riêng, không còn sống những ngày chơi đùa như trước đây nữa, và cũng tự giác là mình đã "trưởng thành". Bộ dạng vốn thanh tú, lúc này mang vẻ tiểu thư sinh cũng hiện lên mấy phần anh khí.
Lúc này cậu đứng ở đó nói chuyện, vừa nói vừa suy nghĩ, sắp xếp lời nói, đương nhiên là để trả lời vấn đề của trưởng bối trong sân. Trong bóng râm, Tần Tự Nguyên và Khang Hiền vừa đánh xong ván cờ, thuận miệng hỏi mấy câu, cậu liền làm một bài luận thuật về "Đại đạo chi biện" (biện giải về đạo lý đúng đắn). Một bên sân, cũng có một thiếu nữ ngồi trên ghế đẩu nhìn cảnh tượng này, thiếu nữ tuổi không lớn, trên đầu vẫn chải tóc song nha kế, trên người mặc váy áo mùa hè màu trắng phấn, làm tôn lên vòng eo thon nhỏ và đôi chân xinh xắn đi đôi giày thêu màu vàng nhạt, hai tay nàng chống cằm, ngồi đó mỉm cười nhìn. Trên tay một chiếc quạt tròn, do thời tiết không nóng lắm, cô chỉ thỉnh thoảng phẩy phẩy chiếc bếp lò bên cạnh đang đun ấm trà nóng hổi. Đây đương nhiên là tiểu quận chúa Chu Bội rồi.
Ninh Nghị rời khỏi Giang Ninh đã được mấy ngày. Điều này đối với tiểu tỷ đệ tuy vẫn còn đang treo cái danh của thư viện Dự Sơn, nhưng trên cơ bản là đã thoát khỏi việc học tập bên đó, giống như trước kia, nghiệp học của họ trên cơ bản vẫn do Khang Hiền nắm giữ toàn cục, đương nhiên cũng có phu tử khác trong Vương phủ hoặc Phò mã phủ làm giáo thụ. Chu Bội còn chưa cập kê, nhưng dù sao tuổi cũng đã "lớn" rồi, đối với tiến độ học tập của nàng, chỉ tùy vào sở thích của nàng thôi, yêu cầu cũng không nghiêm khắc, nhưng vẫn có những yêu cầu tương đương với tiểu Quân Võ.
Đương nhiên, tuy thường bị các tỷ tỷ cường thế ức hiếp, nhưng Chu Quân Võ vẫn là người thông minh, bài vở cũng không coi là đứng đầu nhưng năng lực cũng thuộc loại bậc trung, không đến nỗi quá tệ.
"Đại đạo chi biện" là một đề mục tương đương với Vạn Tinh Đường Uyển, đề mục này không phải do Tần Tự Nguyên và Khang Hiền ra đề, mà là dựa vào mấy câu nói mà Khang Hiền nói, sau đó lưu loát thể hiện lại, khiến cho hai lão nhân nghe xong, cũng nhìn nhau cười.
- Sắc màu rực rỡ.
Một người nói.
- Tuy lớn nhưng dùng không thích hợp.
Một người khác lại bình luận như thế.
Đánh giá tuy không được coi là tốt lắm, nhưng là một đề mục dùng để khảo nghiệm năng lực tự suy nghĩ của thiếu niên, xem như đã qua quan. Tiểu Quân Võ cũng biết tính cách của hai gia gia, nên chỉ vuốt tai cười hì hì. Kỳ thực sau khi sư phụ đi Tô Hàng, gia gia của Tần gia cũng sắp sửa khởi hành lên kinh rôi, hôm nay tới đây, nhìn thấy một số đồ đạc đã được đóng gói cẩn thận. Phò mã gia gia mấy ngày nay đến đánh cờ, đại để cũng là chuẩn bị để tiễn biệt.
- Sau khi sư phụ ngươi rời đi, sẽ chuyển sang học tập với mấy phu tử trong Vương phủ, chỉ sợ là tiến độ có khác với khi ở thư viện Dự Sơn, nhưng bài vở vẫn phải bắt kịp, nghe hiểu chưa? Tần Tự Nguyên cười nói.
- Nghe hiểu rồi ạ.
Chu Quân Võ hành lễ, cũng cười rộ lên,
- Kỳ thật, mấy người Trương phu tử đã kiểm tra qua tiến độ của học sinh rồi, cũng là nói tiếp về bài học mới, còn nói lại bài cũ một lượt. Chỉ có điều cho dù là bài mới, nhưng khi mấy vị phu tử nói, học sinh cũng cảm thấy đã biết rất nhiều. Trước đây khi sư phụ giảng bài, luôn nói phong phú những thứ không liên quan, nhưng bây giờ nghĩ lại, thường thì khi thầy giảng bài cũ cũng đã nói luôn cả bài mới, cho nên rất nhiều thứ vẫn chưa học đến, nhưng khi các vị phu tử giảng đến, luôn cảm thấy rất quen thuộc, cũng rất dễ hiểu.
Chỉ là hì hì, hơi buồn tẻ một chút.
Vừa nói như vậy, hai vị lão nhân nhìn nhau cười, sau đó liền nghiêm mặt lại. Khang Hiền nói:
- Không được tự mãn, mấy người Trương phu tử cũng là đương kim Đại Nho, kiến thức rất sâu rộng. Phương pháp dạy học của mỗi người khác nhau, ngươi tuy cảm thấy hiểu được một chút, nhưng vẫn chưa có thể học được đến chân lý học vấn của Trương phu tử.