Chuyện liên quan đến Tần lão, cuối năm ngoái sợ là chuyện mà mọi người chú ý ghê nhất. Vốn đã yên lặng vài năm, bởi vì những lời đồn giữa hai nước Kim, Liêu, mà người tới thăm cũng trở nên nhiều hơn. Nhưng sau cửa ải cuối năm ngoái, tin tức hai nước Kim Liêu hòa đàm đã truyền ra ngoài, nhìn không rõ tình hình, người chú ý đến cũng dần ít đi. Mọi người không đến mức ném ra sau gáy sức ảnh hưởng của vị lão nhân này, mà là lựa chọn lặng lẽ nhìn, chờ đợi thay đổi.
Hai nước Kim Liêu, trong thời gian ngắn có lẽ sẽ khó đánh nối. Không ít người đều đang nghĩ như vậy.
Đối với những việc này, lão nhân không mở miệng đàm luận, Ninh Nghị đến mấy lần, cũng chi nói chuyện đánh cờ chứ không nói chuyện thế cục, có lúc còn bị lão nhân lôi chuyện giữa hắn và Vân Trúc ra để nói đùa. Cứ thế cho đến một ngày cuối tháng tư, thời
tiết mát mẻ, hai người đánh một ván cờ trong khu viện Tần gia. Vân Trúc cũng đã đến, cô mang đến một ít rượu rau từ Trúc ký, cùng nói chuyện với Vân nương ở hậu viện.
- Nói ra, không lâu nữa Lập Hằng ngươi cũng phải đi Hàng Châu rồi nhĩ?
- Vâng.
- Tháng năm khởi hành thì hơi nóng rồi.
- Ngồi thuyền đi, đến Dương Châu trước, sau đó mới tới Tô Hàng.
- Không đến mức say sóng, thì cũng không tệ.
Lão nhân cười cười, sau đó đánh một quân cờ:
- Nói ra chờ Lập Hằng ngươi quay trờ về Giang Ninh, ta sợ là cũng không còn sống ở
đây nữa, căn nhà này chắc là để đó không dùng.
Ninh Nghị ngẩn người, sau đó cười rộ lên:
- Chung quy cũng không phải là nơi ở lâu, phủ đệ của Tần lão ở kinh sư chắc còn tốt hơn ở đây nhiều?
- Ha ha ha
Có lẽ đã bị một câu nói này đụng đến tâm sự, lão nhân cười ha hả, sau đó lại mang chút buồn bã:
- Người không phải cỏ cây, ai có thể vô tinh. Thời gian tám năm, vốn cũng đã làm tốt chuẩn bị cho quãng đời còn lại rồi.
- Còn sớm mà.
Ninh Nghị cười, nhặt lên một quân cờ ở trên tay, qua một lúc mới ngẩng đầu lên nói:
- Chiến tranh rồi sao ạ?
Lão nhân gia gật gật đầu.
- Chiến tranh rồi.
Buổi chiều tháng tư, mây trời ấm áp, gió mát ngày hè thổi qua những lùm cây trong ngoài thành, cành lá xào xạc lay động, giống như tiếng cuốn sách đang lật trang, nhưng lại không nhìn thấy người giở sách. Trong lúc nói chuyện hòa nhã, nơi chân trời phương bắc, đã mơ hồ lan tới mùi máu tanh.
Mùa xuân năm Cảnh Hàn thứ chín triều nhà Võ, lần khai chiến giữa hai nước Kim Liêu, lúc đầu thoạt nhìn, kỳ thật có chút khiến người ta thấy bất ngờ mà lại như trò đùa trẻ con vậy.
Năm trước hai nước Kim Liêu vừa mới nghị hòa, lần nghị hòa này, nói ra nước Liêu đã nhượng bộ rất nhiều, Gia Luật Diên Hi chính thức sắc phong Hoàn Nhan A cốt Đả làm Hoàng đế Đại thánh, xưng nước Kim là anh, cắt hai lộ địa Liêu Đông và Trường Xuân Kỳ thật hai lộ địa này nước Kim đã chiếm rồi, nói là cắt nhượng cũng chi là làm bộ mà thôi mỗi năm triều công bạc lụa hai mươi lăm vạn lượng cho nước Kim. Đây gần như là đem Hòa ước Thiền Uyên ký đổi cho nước Kim.
Nhưng lúc trước Hòa ước Thiền Uyên, nói ra hai triều đại Võ, Liêu coi như là đại quốc tương đối ngang nhau, lúc này tuy bị tinh thế ép buộc mà thiếu nợ hiệp ước, thế lực của hai nước Liêu Kim, kỳ thật là kém rất xa. Xét đến cùng, người Nữ Chân nhiều như vậy, người nước Kim lại quá ít, lúc trước chiến tích như thần mà chiến dịch Hộ Bộ Đạt Cương giành được, không phải bởi vì Hoàn Nhan A cốt Đả lòng đầy tự tin, mà là trong tay ông ta tất cả chỉ có hơn hai vạn người, sau lần đó trăm trận trăm thắng, thực ra binh lực của nước Kim so với nước Liêu vẫn còn kém xa.
Bởi vì nguyên nhân này, Gia Luật Diên Hi đã ký hiệp ước, tự giác nhượng một bước lớn, suy nghĩ một chút đại khái có thể xác định nước Kim hẳn là cũng không muốn đánh tiếp và cũng không có khả năng đánh tiếp, bởi vậy mới yên lòng. Mà trong mắt người khác, nước Kim đã có một nền cơ nghiệp, lúc này cũng nên dừng lại nghỉ ngơi lấy sức như chuyện thường tình của con người rồi, bởi vậy hiệp ước mới được định ra, mọi người ít nhiều đều đã tín. Bất luận thế nào, hiệp ước như vậy, thông thường vẫn có mấy năm hiệu lực.
Năm này Hoàn Nhan A cốt Đả đã năm mươi hai tuổi rồi.
Nếu nhìn từ góc độ chuyện của sau này, thì nhân vật kiêu hùng bốn mươi tuồi khởi binh phản Liêu, và trong vòng hơn mười năm đã suất lĩnh mấy vạn người Nữ Chân đứng ở vị trí ngang hàng với Hoàng đế nước Liêu này, rõ ràng không muốn gác lại cho con cháu bá nghiệp mà mình có thể hoàn thành. Tuy nhiên đặt vào lúc ấy, những sự tình phát sinh
vào trời xuân này, mặt ngoài kỳ thật có chút buồn cười giống như trò chơi trẻ con vậy.
Gia Luật Diên Hi lúc ban đầu cũng không nguyện ý thừa nhận Hoàn Nhan A cốt Đả là hoàng đế, ông ta vốn muốn xưng Hoàn Nhan A cốt Đả là Đông Hoài quốc vương để lừa dối quá quan, nhưng Hoàn Nhan A cốt Đả đâu phải là người dễ bị lừa dối chứ. Ông ta chi cần sôi máu, là phía bên Gia Luật Diên Hi sẽ rụt vòi rồi, nên chỉ đành gọi ông ta là Hoàng đế Đại thánh. Chuyện này thỏa đàm, Gia Luật Diên Hi xem như thả được hòn đá lớn trong lòng xuống, cảm thấy cuối cùng có thể yên ổn vài năm ông ta là một người không thích phiền phức, thích ngao du sơn thủy, hết lòng yêu mến thế giới hòa bình, tính cách rất chịu đựng, khi một lần nữa buông lòng du sơn ngoạn thủy thì chợt nhớ tới một chuyện.