Từ trong rừng đi ra, bởi vì thời gian đã là giữa trưa, nên dưới sự dẫn dắt của Trần Lạc Nguyên mọi người đi xuống vào một đình viện khác ở giữa chân núi để dùng bữa. Có thể nhìn ra được Trần Lạc Nguyên cũng là người đam mê cảnh đẹp, khu rừng núi này đối với sản nghiệp cá nhân mà nói thì diện tích khá rộng, nhưng những cảnh đẹp ở nơi đây cũng đã khai phá được mấy khu. Đình viện này nằm ở một bên khác của khu rừng, ấn giữa rừng cây, phía tây gần với khe suối thăm thẳm, đang độ hoa cỏ xanh tươi, chung quanh cảnh sắc làm con người ta thoải mái. Ninh Nghị nhìn thấy, cũng không khỏi cảm thấy ước ao.
Tuy nhiên điều này cũng không có gì đáng để nói, văn minh càng về trước, kết cấu của Kim tự tháp càng kinh người. Trần gia nội tình hùng hậu, nhưng so với Khang Hiền mà nói, vẫn không đáng là gì. Thấy Ninh Nghị thích thú, lão nhân gia không cho là đúng:
- Người không nhiều, xung quanh cũng không nối liền, hơn nữa có chút vắng vẻ, không thật thuận tiện cho lắm. Chung quanh đây giá đất rẻ, nếu ngươi thích, được, khu
rừng bên kia hình như là của ta...
- Là khu nào ạ?
- Chắc là hai ngọn núi đó, cũng không có ai ở, không trồng trọt, đất bỏ trống, ta cũng không biết mấy ngọn nào, tóm lại, nếu ngươi thích, ta tặng ngươi, thế nào?
Bây giờ, nếu là đại địa chủ thật sự, có quan hệ quan trường, đất đai trong tay phải có đến mấy vạn thậm chí mười mấy vạn mẫu, đây thậm chí còn là diện tích đất canh tác có hiệu ích sản xuất kinh tế. Sản nghiệp trong tay Khang Hiền rốt cuộc có bao nhiêu, Ninh Nghị đương nhiên không rõ, thứ này không có cách nào để nghe ngóng thậm chí không thể đoán, khả năng bản thân ông ta cũng không rõ.
Hai người nói chuyện vài câu, Ninh Nghị tất nhiên là không cần đất của ông ta. Kỳ
thật hắn cũng chi là ý tưởng đột phát cảm thấy có thể xây dựng một sơn trang nghi hè xinh đẹp mà thôi, tuy nhiên nghĩ kỹ lại, loại làm ăn này trước mắt cũng không tính là sản nghiệp có lợi nhuận ổn định gì. Cũng vì phục vụ con người, những nơi để con người ta xả hơi trong thành Giang Ninh chỗ nào cũng có, thế giới này cũng không có ô nhiễm công nghiệp gì, phương thức cuộc sống mang tiết tấu nhanh gì gì đó cũng không, con người căn bản cũng không cần thiết phải dồn hết tâm sức đi tìm nơi để trốn tránh gì đó. Thực sự nếu xây dựng ra, chăm chỉ một chút cũng không phải không kiếm được tiền, nhưng trên cơ bản chỉ do ép buộc. Ninh Nghị nghĩ lại thì thấy nên bỏ qua cho rồi.