Giữa rừng chỉ có tiếng thì thầm như đang trò chuyện, nào có nét trầm bống du dương như người đang xướng ngâm, dường như bởi vì đối phương nói với mình mà thuận miệng nói ra, thi thoảng còn cười đùa mấy tiếng, thành ra tưởng như đang chuyện trò vậy thôi. Nếu không có hai câu "Trăng sơ treo đỉnh ngô đồng, giọt khuya tí tách người lần lần thưa" không giống như cách thức trò chuyện thông thường, nhất thời Chu Bang Ngạn và Lý Sư Sư cũng khó xác định đây chính là những câu thơ từ được.
Hai người dừng lại đằng kia, nhìn nhau một chốc. Hiểu được câu này mới thấy nét đối nhau thật là đẹp, vừa nghe đã biết đó là câu hay khó tìm, chỉ có điều không biết là thơ hay là từ đấy. Chi thấy dưới ánh nắng chiều bên ấy, Vân Trúc tựa vào người Ninh Nghị, lẳng lặng lắng nghe.
Những năm kia nàng còn ở trong Kim Phong lâu, từng tiếp xúc với không ít văn nhân
tài từ, những lúc cô độc nơi ấy, ngẫu nhiên cũng có người ngâm một hai khúc tình thi, mong đả động được lòng giai nhân. Chi có điều nàng không mặn nồng với chuyện bản thân, nên chưa bao giờ vì thế mà cảm động. Từ khi qua lại với Ninh Nghị, lúc hai người bên nhau đều không ràng không buộc chi, Ninh Nghị lúc thường cũng không tỏ ra bộ dáng đại tài từ, ngẫu nhiên chi tụng mấy câu thơ méo mó, viết mấy ca từ chẳng giống ngô khoai, nhưng trong lòng nàng lại chấp nhận hắn, cũng chi vì thấy thú vị. Thực ra nàng biết tài học Ninh Nghị khá cao, chỉ có điều chuyện tài tử giai nhân nghiêm túc đối thơ từ thì hai người mới chi lần đầu trải nghiệm.
Đến khi Ninh Nghị ngẫm ngẫm, rồi nói ra câu "Thùy kiến u nhân độc vãng lai, phiêu miểu cô hồng ảnh" nàng mới gật đầu, biết đây là một bài từ Bặc Toán Tử.
Cách đó không xa, Lý Sư Sư nhìn Chu Bang Ngạn, rồi nhẹ giọng:
- Bặc Toán Tử...
Bài từ này quả thật trước đó chưa từng nghe qua, lúc này nghe có phần khó nhận định, nhưng thoáng qua đoạn đầu đã cảm thấy hay. Ý cảnh tình mịch, nhưng thông qua giọng điệu vui vẻ của Ninh Nghị, nó đượm một nét ung dung, tựa như hắn đang kể chuyện vậy.
- Ha, kinh khởi khước hồi đầu, hữu hận vô nhân tỉnh. Giản tận hàn chi bất khẳng tê... Tịch mịch sa châu lãnh.
Giữa lúc hai người còn đang ti mi nhớ lại và thướng thức, Ninh Nghị lại thốt lên hai đoạn cuối một cách tự nhiên lưu loát, chi đến câu "Giản tận hàn chi bất khẳng tê" hắn mới
dừng lại một thoáng rồi mới đọc đến câu sau. Vân Trúc suy tư một chốc, rồi hốc mắt hơi hơi đỏ, lại nâng bàn tay mình úp lên bàn tay Ninh Nghị, xoa nhẹ hai bên má mình, một lát sau mới nhẹ giọng:
- Giản tận hàn chi bất khẳng tê... Tịch mịch sa châu lãnh. Lập Hằng, bài từ này, dành cho muội sao?
- Thích?
- Thích.
- Ta thì không thích cho lắm.
- Hi...
Hai người ti tê rúc rích, mà bên kia, cũng có hai người giờ này mới hiểu được hoàn toàn cả bài từ ấy. Bặc Toán Tử, trên dưới hai đoạn tồng mới chi bốn mươi bốn chữ, nhưng dùng nơi đây cũng hoàn toàn phác thảo được một ý cảnh vắng lặng cùng nhung nhớ. Với thông thường, làm bài tự không phải phân thắng bại bằng dài ngắn, song nếu câu dài hơn một chút, lại càng phác họa được nhiều ý hơn. Nhưng ở đây chỉ được bốn mươi bốn chữ, từ "Khuyết nguyệt quải sơ đồng" cho đến "Tịch mịch sa châu lãnh", cơ hồ mỗi câu đều chứa đựng ý cảnh phong phú vô cùng, hai đoạn trên dưới đối nhau một cách tinh tế, mà kết hợp nhau cũng thật là chặt chẽ.