Đây là thơ gì?
- Không hợp quy tắc mà...
- Đạo lý đúng là rất đơn giản, bài Kê trong kinh Phật sao?
- Phật kê cũng không có thế này...
Chờ mong quá lớn thường sẽ sinh ra sai lệch quá lớn. Sau khi Ninh Nghị viết lên giấy tám câu thơ kia, tiếng bàn luận xôn xao không ức chế được vang lên từ phía sau, cũng có người ở phía ngoài không nhìn thấy thì nghi hoặc hỏi người phía trước nội dung là gì.
Kỳ thật câu cú, đạo lý đều rất đơn giản, để ở thời đại này, không dùng điển cố uyên thâm, không hề làm ra vẻ huyền bí gì, ai đọc cũng có thể hiểu được, bi kịch chính là nó thậm chí còn không gieo vần, mọi người thấy thì đều thay đổi sắc mặt, nhất thời chẳng biết nên định nghĩa tám câu thơ này thế nào cho thỏa đáng.
Trong khoảng thời gian ngắn, lại không ai đưa ra nghi ngờ gì. Đây dù sao cũng là thứ mà Ninh Nghị đã viết ra, nó không hài hước như vè, đúng thật là từa tựa với Phật kê, nói về một đạo lý thoạt nhìn rất không tệ. Nhưng nó đương nhiên không phải là Phật kệ.
Một lát sau, Liễu Thanh Địch nhìn Ninh Nghị, nhíu mày hỏi:
- Đây chính là... thứ Ninh huynh viết ra?
Ninh Nghị cúi đầu nhìn tám câu thơ kia rồi cứ thế gật đầu, sau đó lại nhìn Liễu Thanh Địch, cười nói:
- Dường như Liễu huynh cảm thấy... đây không tính là thơ?
- Thoạt nhìn, nó rất thông tục dễ hiểu, nhưng vài câu mà Ninh huynh viết này lại không gieo vần, đương nhiên không thể tính là thơ rồi. Hôm nay văn hội chính là...
- Chậc!
Liễu Thanh Địch còn chưa nói xong, Ninh Nghị đã nhún vai, cười nói:
- Không tính thì không tính.
- Vậy... tính là cái gì?
- Thơ cũng được, từ cũng tốt, tóm lại thứ viết trên giấy chính là bốn mươi chữ này, tại hạ nay dạy học ở tư thục, đám học sinh bất kể là viết thế nào, gieo vần hay không thì cuối cùng vẫn là viết ra này nọ, Liễu huynh cứ cho đây là một bài thơ rác không hề gieo vần đi nhé, ha ha...
Lời này của Ninh Nghị hơi vô lại, nhưng trong khoảng thời gian ngắn này mọi người đúng là không tìm được lý do để phê phá hắn một phen. Hiện tại không phải khoa cử, cũng không phải tỷ thí, không phân chia cao thấp, nếu hắn có thể viết ra kiệt tác, mọi người có lẽ là thán phục một phen, nhưng hắn lại thuận tay viết ra một bài thế này, nhất thời không nói được là hắn làm nhục văn nhã.
Dẫu sao thì dù là đại văn hào cũng sẽ không thể thuận miệng nói ra văn hay được, ở giữa một đám bằng hữu, ngươi chỉ đùa một chút, viết hai ba bài vè cũng không phải là chuyện quá đáng gì. Lúc trước không khí thoải mái, Liễu Thanh Địch không có chân chính bày xong cục, lúc này cau mày không biết nên nói thế nào.
Đám Tào Quan thì thở phào nhẹ nhõm trong lòng, sau đó lại nghĩ đến một chuyện:
- Thơ này của Ninh huynh, không biết là nên hiểu như thế nào? Ninh Nghị cười:
- Ta tiện tay viết xuống thôi, mọi người cứ tự nhiên là tốt rồi.
Lý Sư Sư đứng ở một bên đọc bài thơ kia, nhíu mày nghĩ chuyện này, sắc mặt thi thoảng lại đỏ bừng lên, sau đó biểu hiện lại không giống là đang thẹn thùng. Nàng liếc Ninh Nghị một cái với ánh mắt hơi hoài nghi, sau đó lại cúi đầu xuống, người bên ngoài không biết là nàng đang suy nghĩ gì.