Buổi sáng, cảnh xuân tươi đẹp, tiếng tỳ bà vang vọng đâu đây.
Đạp thanh không được tính là văn hội chính thức nên không có cảnh mọi người ngồi ngay ngắn theo thứ tự, sau đó người tổ chức bước lên đài chủ trì, một đám văn nho ngồi ở phía trước làm trọng tài. Đương nhiên giữa bãi cỏ này cũng đã sắp xếp không ít chỗ.
Lúc này đây ở một bên, một cô nương đang thản nhiên nhảy múa dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, múa xong, một đám tài tử vỗ tay trầm trồ khen ngợi, sau đó mọi người thảo luận vài ba câu về vấn đề thi từ.
-... Trần công đúng là tìm được một nơi tuyệt đẹp, hôm nay bầu trời trong xanh, từ đây mà trông về phương xa là có thể ngắm được thắng cảnh Trường Giang! Ta thấy, chi bằng chúng ta lấy Trường Giang làm đề, sáng tác ra vài thủ thơ để Trạng Nguyên công ra mặt phẩm giám một phen, như thế nào...
- Như thế rất hay...
Nếu muốn duy trì bầu không khí hội văn trong cái tình trạng phân tán này kỳ thật cũng đơn giản, đám học sinh ở đây bình thường không có việc gì là sẽ viết hai câu, lúc này tụ tập lại như vậy lại càng khó nén được thơ tính. Đương nhiên ngay từ đầu không đề nghị đề mục gì lạ cả mà lấy Trường Giang làm đề, mọi người cũng có thể ít nhất là viết được hai thủ thi từ.
Lời vừa ra, mọi người đều nói rất tốt, cũng có một vị mỹ nhân ôm nhạc khí cười nói:
- Tiểu Dư nguyện hát vì Tiết công tử!
Vị Tiết công tử kia cảm thấy rất có mặt mũi, vội vàng làm thơ. Thi từ tốt, nếu đối phương hát ra hay thì đương nhiên là sẽ rạng rỡ thêm không ít, mọi người cười nói, chỉ một lúc đã có tiếng đàn cùng tiếng ca vang lên.
Lúc này ở giữa thảm cỏ, mọi người vẫn chưa tập trung lại, ngoài một tốp người với thanh thế khá lớn, đám người Lý Sư Sư và Chu Bang Ngạn cũng tụ tập cách đó không xa.
Trần Lạc Nguyên cũng ở đây chào hỏi, cười mỉm nhìn về bên này, nghe thi từ mà bọn họ hát ra, còn lại cũng có người tốp năm tốp ba rải rác ở các nơi nói chuyện phiếm với nhau, nhưng đều để ý đến tình hình bên này. Tần Thiệu Hòa xen lẫn giữa nhóm người lớn nhất, ông ta là Trạng Nguyên công, bị chú ý cái là chạy không thoát được, huống chi với học vấn của những tài tử Giang Ninh này, ông ta cũng cảm thấy hứng thú nên không ngại chạy đến góp vui. Chỉ là ngoài thỏa mãn giám định và thưởng thức thi từ, thi thoảng lại liếc qua một phía, ngày hôm nay đến nơi này, ông ta chưa từng chào hỏi đám người Ninh Nghị.
Lúc này Ninh Nghị cùng hai cô gái giả trang làm nam tử kia đang ngồi trên một bên bãi cỏ, nhìn xuống bên dưới.
- Oa, bãi cỏ này hơi dốc, mà độ dốc đủ dài nha, thoạt nhìn thật thoải mái...
Đây là bên có tầm nhìn rộng mở nhất ở bãi cỏ này, đằng xa có thể trông thấy Trường Giang và thành Thạch Đầu, mà dọc theo sơn thể là một dốc cỏ thật dài, thoạt nhìn có vẻ hơi dốc, hơn bốn mươi lăm độ, đúng là cái độ dốc mà người ta có thể lăn xuống được. Phía dưới còn có một rừng cây, trông xanh tươi um tùm, Ninh Nghị nghe bên kia cất tiếng hát lên là biết kịch còn chưa diễn, vì thế chạy tới chú ý mảng dốc cỏ kia, dù sao hắn chủ yếu là dẫn Vân Trúc đến đây chơi.
Một tên gia đinh thấy bọn họ ở bên mép này, vội chạy ra nhắc rằng nơi này rất nguy hiểm, Ninh Nghị lại phất phất tay cho tên gia đinh kai đi tìm ít công cụ. Sau đó Phò mã Khang Hiền cũng đi tới:
- Tên tiểu tử cậu lại đang làm gì thế?
- Trần công tìm nơi rất tuyệt, lúc trước ông ta làm quan gì mà có thể mua được đỉnh núi đẹp thế này?
Ninh Nghị nhìn xung quanh, cười hỏi.
- Trần Lạc Nguyên chẳng qua chỉ làm Tri huyện, sau đều là nhàn rỗi, nhưng ông ta vốn lấy học vấn mà nổi tiếng, làm việc thì lại chẳng coi là xuất sắc, có làm quan gì thì cũng chỉ thế.
- Chậc!
Ninh Nghị giảm tiếng xuống,
- Ba năm thanh tri phủ, mười vạn tuyết hoa ngân à nha!
- Ha ha, tiểu tử này, lại lấy tâm của tiểu nhân đi đo lòng quân tử chứ! Trần gia vốn là đại địa chủ của Giang Ninh, tuy nay Tô gia cậu gia sản nhiều, nhưng nhà thương nhân chung quy như cây không có rễ, không thể so với ông ta được.
Ninh Nghị nhún vai, sau đó lại liếc sang một bên:
- Ta đang định trượt xuống từ nơi này.
- Hả?
Khang Hiền ngẩn ra.
- Tuy ở giữa có vài viên đá, nhưng ta đã chọn xong lộ tuyến rồi, không vấn đề gì! Nhưng loại vận động này không phù hợp với người già, thưa Khang phò mã gia, ngài chỉ có thể đứng nhìn thôi.