... Tại hạ Trần Lạc Nguyên, hoan nghênh các vị bằng hữu đến tệ trang! Như các vị đã biết, hôm nay có mấy vị bằng hữu đến từ vùng khác, bọn họ... có Trạng Nguyên công năm đó, có đại tài tử nổi tiếng kinh thành, có...
Thời gian đã sắp đến, người cũng cơ bản là đến đủ, vị nho giả trung niên tên là Trần Lạc Nguyên kia chào hỏi xong một số người thì chuẩn bị tiếp đón mọi người lên núi du ngoạn.
Dựa theo cách nói lúc trước, ông ta tổ chức hội đạp thanh chủ yếu là vì có quan hệ không tệ với Chu Bang Ngạn, Chu Bang Ngạn xứng với danh xưng "Đại tài tử nổi tiếng kinh thành" kia, nhưng mà ông ta nói là Trạng Nguyên công năm đó lại khiến Ninh Nghị hơi giật mình.
- Chu Bang Ngạn từng thi đỗ Trạng Nguyên?
Tính ra, kẻ nổi tiếng về thi từ chưa chắc đã lợi hại trên khoa cử. Thi tiên Lý Bạch tuy được Hoàng đế coi trọng, nhưng đánh giá trên quan trường thì cũng hệt như lộng thần, Thi thánh Đỗ Phủ lăn lộn trong quan trường vài thập niên, cũng chẳng thể làm được chức quan nào cho ra hồn, Lục Du mệnh đồ lận đận, ở trên quan trường luôn bị xa lánh. Từ đó có thể nói, văn nghệ sĩ giỏi thường thường không thành vị quan giỏi, nếu là nhà tư tưởng thì có khi còn có khả năng. Nếu Chu Bang Ngạn thật là người có thể kiêm được cả hai loại người đó, vậy thì đúng là làm cho người ta thay đổi cái nhìn, chỉ là nghe nói y làm một chức quan nhỏ tầm Thất phẩm ở kinh thành, như thế có vẻ không được hợp lắm với thân phận Trạng Nguyên lang.
Nhưng Ninh Nghị hỏi xong, Tần Thiệu Khiêm lại liếc sang bên kia với một ánh mắt đầy xem thường:
- Ừ, trước kia đại ca là Trạng Nguyên ở Thái Bình năm thứ mười bốn, khi đó phụ thân chính là Thượng thư bộ Lại, cũng may mà bọn họ dám chọn.
Niên hiệu của Võ triều, trước Cảnh Hàn chính là Thái Bình. Tần Thiệu Hòa khiến cho người ta cảm thấy khá khiêm tốn, thậm chí còn khiêm tốn hơn cả phụ thân Tần Tự Nguyên mấy lần. Đối với bậc tài tử như Chu Bang Ngạn, Tần Thiệu Hòa dường như không được coi là tài danh lan xa, mà thực sự không phải là học vấn cao siêu mới lên được. Ninh Nghị cũng chẳng hề để ý, lại không thể tưởng được y cũng từng là Trạng Nguyên công. Điều này đại khái là do sự vững vàng thận trọng khi làm việc của y đã át đi cả danh tiếng về văn thơ, đúng là tác phong khoa trương khi làm việc và khiêm tốn khi khoe mẽ.
Những người có mặt ở đây hôm nay ngoài các cô gái xinh đẹp đến từ thanh lâu thì tám chín phần mười đều là văn nhân, thường ngày mọi người ham thích thi từ ca phú, nhưng xét cho cùng thì đọc sách viết văn vẫn là để thi cử làm quan. Lúc trước Chu Bang Ngạn vì hiến "Biện Kinh phú" nên được làm quan, bởi vì tài hoa nổi tiếng khắp thiên hạ, mà tài Trạng Nguyên thậm chí trong truyền thuyết dân gian còn là sao Văn Khúc giáng trần. Triều Võ văn sự hưng thịnh, người làm quan có thể có mấy ngàn mấy vạn, mà Trạng Nguyên mỗi năm chỉ có duy nhất một người, danh hiệu này vừa ra, nhất thời khắp nơi đều xôn xao, nếu không phải Trần Lạc Nguyên nói ra thân phận Tri châu của đối phương, sợ là sẽ có người ngay lập tức xông lên lôi kéo làm quen rồi.
Có Tần Thiệu Hòa, nhạc đệm nho nhỏ này, nhất thời lại làm giảm bớt sự chú ý của đám người với Chu Bang Ngạn. Nhưng mặt khác, ở trong những người có mặt ở đây, đám học sinh kinh sư và đám học sinh Giang Ninh lại càng thêm nghiêm túc, dường như lại càng thêm coi trọng hội đạp thanh này, có Trạng Nguyên công ở đây, chút nữa làm thơ viết chữ đương nhiên là phải thể hiện một phen.
Một hồi giới thiệu khiến người tham dự biết đại khái là những ai đến từ kinh thành. Đám người Chu Bang Ngạn vẫn ăn mặc kiểu văn sĩ, nhưng Lý Sư Sư lại ôm một cây đàn cổ, đeo lụa mỏng che mặt, trông khá yên tĩnh. Vị hoa khôi được xưng là đệ nhất kinh sư này lại không chọn cách xuất hiện oai phong gì cả, nhưng nụ cười ấm áp bình tĩnh sau tấm lụa mỏng kia vẫn có thể khiến người ta ấn tượng sâu sắc. Nàng lại chẳng có cái dáng vẻ điềm đạm đáng yêu gì, chỉ là...
- Kỳ thật ta cảm thấy vị Sư Sư cô nương này cũng không dễ dàng gì...
Ở bên cạnh, Cẩm Nhi khẽ nói. Vân Trúc chỉ cười cười.