Thái độ Vu Hòa Trung thần bí, nhìn vẻ tươi cười của y, giống như là tìm được mật đạo, trong nụ cười tươi kia có vài phần tự đắc và huyền bí, đại thể là có chút tin tức thú vị.
Ninh Nghị nghĩ đoán chừng Cẩm Nhi đã lôi kéo Vân Trúc đến tòa nhà của Trần Lạc Nguyên, nếu đó là chuyện thú vị, vậy thì có chuyện để nói rồi, lập tức hắn đi theo Vu Hòa Trung đi về phía cánh rừng bên kia. Trên đường đi, Vu Hòa Trung vừa cười vừa kể chuyện đạp thanh với Ninh Nghị.
- Buổi tụ hội hôm nay, nói vậy hẳn Tiểu Ninh đã biết rồi, nói là do Trần công mời, trên thực tế, là đi gặp vị cô nương từ kinh thành đến nhiều hơn. À, lúc ta ở bờ sông thấy đã có khá nhiều thuyền hoa rồi, ồ, đúng rồi, hoa khôi Hành thủ vùng Giang Ninh này, Tiểu Ninh có quen biết không?
- Thật sự không quen ai.
- Ồ, nghe người ta nói, Khởi Lan cô nương giỏi thơ văn, rất có phong độ của người trí thức, cũng rất giỏi đánh đàn, còn có Lạc Miểu Miểu múa đẹp như tiên nữ tán hoa...Những người này đại khái đều tới, mọi người sẽ được chứng kiến một buổi biểu diễn tuyệt vời...
Trong miệng y nói như vậy, nhưng trong mắt lại ánh lên tia chế giễu.
Ninh Nghị cười gật đầu:
- Ừm, nhiều người tới, lúc này bỏ qua, sợ là phải chờ tới lần thi đấu hoa khôi mỗi năm một lần mới có cơ hội được xem, các cô ấy biểu diễn cứ biểu diễn, chúng ta chỉ cần xem là được.
- Chẳng lẽ Tiểu Ninh chỉ là vì biểu diễn mà tới?
- Vậy chẳng lẽ còn vì gì khác sao?
- A.
Vu Hòa Trung có chút cổ quái nhìn hắn, nhưng rồi lập tức lại tỏ vẻ tự nhiên, lắc đầu:
- Thật ra...trong những người tới lần này, không ít người muốn được nổi bật, thể hiện tài năng, hẳn Tiểu Ninh cũng từng nghe nói, trước đó có một vị cô nương ở kinh thành tới, tin tức này đã làm cục diện trở nên hỗn loạn, xôn xao rồi. Nói cái gì mà vị cô nương này tới là để khiêu chiến với Hoa khôi Giang Ninh, sau đó lại có một đám sĩ tử văn nhân bàn tán, nói cần phải làm cho các cô nương Giang Ninh áp đảo người của kinh thành. Hừ, việc này, đáng tiếc bọn họ đều bị người ta lợi dụng mà không biết, nếu không phải có người tuyên truyền thành như vậy, buổi tụ hội này, người bên kia vốn không định tham gia, lần này chỉ sợ cũng đành phải lộ mặt mà thôi.
Trong lời nói của Vu Hòa Trung chứa nhiều ý tứ, Ninh Nghị suy nghĩ một chút:
- Vu huynh... rất thân thuộc Lý cô nương phải không?
- À, đợi một chút là biết, ta tạm thời giữ bật mí, tuyệt đối là một sự bất ngờ lớn đấy.
Trong lời nói của y, trên thực tế đã thẳng thắn thừa nhận rồi.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, Vu Hòa Trung tiếp tục lải nhải:
- Tào Quan, hay là Liễu Thanh Địch vừa rồi, còn có các văn nhân nổi danh hiện nay của Giang Ninh, hoặc là vô danh muốn nổi danh, chỉ muốn sáng tác ra vài bài thi từ, được hội văn chú trọng, sau này nhất định sẽ được mọi người truyền xướng. Chẳng qua, bọn họ tuy rằng cũng có tài học, nhưng lần này tới cùng Lý cô nương còn có đám người Chu Bang Ngạn, Đường Duy Duyên, tài học cũng vô cùng xuất chúng ra mặt, nhất định sẽ rất đặc sắc, nếu Tiểu Ninh cũng có vài câu tâm đắc tuyệt diệu, cũng có thể đưa ra...
Lâm viên của Trần Lạc Nguyên nằm ở giữa sườn núi, trong lúc nói chuyện, hai người đã đi lên đó, rừng cây mảnh nhỏ, chung quanh tầm nhìn rộng rãi. Đây là cửa ngách hoặc là cửa sau của Lâm viên, tường bao quanh, có gia đinh bảo vệ, Vu Hòa Trung đi trước nói vài câu, quả nhiên là không cần thiệp mới cũng được bọn họ cho vào.
Đi qua rừng trúc nhỏ mới có đình viện, hai người tới trước tiểu viện, Vu Hòa Trung bảo hắn chờ ở đây, còn mình đi thẳng vào cổng viện, lát sau lại đi ra, hơi nhíu mày, như là chưa tìm được người muốn tìm. Y nhìn trái phải, rõ ràng là cũng không quen thuộc viện tử này lắm, cười nói với Ninh Nghị vài câu, lại đi qua một cánh cửa bên trái, còn ra hiệu bảo Ninh Nghị chớ đi lung tung kẻo bị lạc không tìm thấy.
Ninh Nghị liền ngồi xuống một ghế đá gần đó, một chốc lát sau, hắn nghe gần đó, phía bên sân bên phải như có âm thanh vọng tới.