Nói thật lòng thì hôm nay gặp lại Ninh Nghị, Vu Hòa Trung vẫn rất cao hứng.
Lần trước cùng Lý Sư Sư tìm được người bạn thời thơ ấu này, gã vẫn còn chút khúc mắc trong lòng, chủ yếu là bởi vì gã biết vị Sư Sư cô nương này hảo tâm, nếu gặp người xa lạ thì cũng đối đãi thân thiết như với gã, khó tránh khỏi có phần ghen tuông. Nhưng nay lại biết thân phận của Tiểu Ninh và thái độ của hắn với Sư Sư rồi, chút lo lắng này đương nhiên là tan đi, cảm giác về Tiểu Ninh cũng biến thành một loại tình huống khác.
Lần này gã từ Biện Kinh trở về Giang Ninh, ngoài mặt đương nhiên không nói là chạy theo Sư Sư đến đây, chỉ nói là trở lại nơi mà ngày bé đã từng lớn lên. Nhưng thật ra thì nhà cũ của gã không phải ở Giang Ninh, phụ thân làm quan, bôn tẩu khắp nơi, khi đó gã không lớn lắm nên ở lại Giang Ninh cũng không hề lâu, thành ra cũng không có bằng hữu giao tình thâm hậu gì ở nơi này.
Lần này trở về ngoài cùng Sư Sư nhớ lại những chuyện đã qua, tìm con ngõ nhỏ lúc trước thì chẳng có mấy chuyện để làm, chỉ có thể coi là độc thân đến Giang Ninh du lịch mà thôi. Dù sao nay Sư Sư cũng trong tình trạng thân bất do kỷ, cho dù có thân thiết với mình thì thực tế cũng chẳng bớt được nhiều thời gian đến với gã, nếu ở trong kinh mà có thể ngẫu nhiên đi cùng như vậy cũng là vinh quang mà bao nhiêu quan lại quyền quý cầu không được. Lần này người theo đội ngũ Phàn lâu xuôi Nam, ngoài gã ra thì còn mấy tên công tử cực kỳ rảnh rỗi nữa, tất nhiên không cần nói đến tên Đại tài tử Chu Bang Ngạn theo đuổi Sư Sư ân cần nhất kia, ba bốn người Đường Duy Diên hay Từ Đông Mặc còn lại kia hoặc là cũng rất có tài học, hoặc là giàu có, có thân tộc làm quan, bởi vậy vẫn luôn lấy cái thái độ nhị thế tổ tới cùng. Những người này dạo gần đây nhàn rỗi không chuyện gì, sợ Sư Sư ra khỏi Biện Kinh rồi là không có nhiều đối thủ tranh giành tình nhân như vậy nữa, nếu có thể nắm bắt cơ hội này mà thu phục được Đệ nhất danh hoa của kinh thành thì từ nay về sau sẽ rất có mặt mũi.
Vu Hòa Trung rất khinh thường những kẻ này. Chu Bang Ngạn tuy tài danh nổi tiếng khắp kinh thành, nhưng lại hơn ba mươi sắp mãn bốn mươi tuổi, cứ quấn lấy Sư Sư chẳng chịu buông, già mà kính. Ông ta cũng là quan lại, vài năm trước nhậm chức chủ bộ Quốc Tử Giám, nhưng năm ngoái do phạm ít chuyện nên bị thôi chức, nghe nói là không nghiêm trọng lắm, người biết nội tình thì nói là ông ta còn có thể được thẳng lên, làm quan ở kinh thành chính là như vậy, lên lên xuống xuống. Ông ta nhàn rỗi liền nói cùng đi Giang Ninh lần này để thăm bạn hữu, trợn tròn mắt lên nói dối, đúng là không biết xấu hổ.
Mà đám còn lại, Đường Duy Diên là tộc chất của Thị lang hộ Bộ Đường Khác Đường Khâm Tẩu, mà gia đình Từ Đông Mặc cũng là thế gia nổi tiếng ở Biện Kinh. Đám người này hoặc là có quyền thế, hoặc là có tài hoa, Vu Hòa Trung so về thi văn hay tiền tài đều không thể sánh bằng. Nhưng gã và Sư Sư là tình nghĩa ngày xưa, không cần tiêu tiền lại có thể giống như người nha, đây là điểm khác biệt, vì thế mà gã cảm thấy đám người kia thật giống chó, vây quang khúc xương Sư Sư này chảy nước dãi, thật đáng xấu hổ.