Tuy rằng có thái độ bình thản nhưng thật ra mà nói Tần lão là người làm chuyện lớn, mà người làm chuyện lớn thường có khí phách. Tuy ông ta cũng là người khá trọng tình cảm nhưng không đến mức coi bằng hữu như chân tay, thê tử như quần áo. Thái độ với nữ nhân, lão không nông cạn đến mức cho rằng họ không biết tính của mình, nhưng phải thành thật mà nói, chi hai nữ nhân hèn mọn, không phải là chuyện cần tốn quá nhiều công sức. Đối với Ninh Nghị, lúc ban đầu hắn cùng có chút phản đối với quan niệm này, nhưng đến cuối cùng cũng đành phải thừa nhận quan niệm cố quái thời phong kiến của họ.
Bừa tiệc chiêu đãi này, lão bảo Vân Nương mời Vân Trúc mà không hề nói với Ninh Nghị, mà ngược lại mời Ninh Nghị, lại cũng không hề nói cho Vân Trúc biết. Lý do mà lão mời cũng rất đầy đủ, nói rằng tại Trúc Ký, Ninh Nghị cứu mạng lão, mà Vân Trúc và Cẩm Nhi cũng ra sức, cũng là chỗ thân cận, như vậy thì không vấn đề gì. Trên thực tế cũng nhân tiện cũng để hai bên gần nhau hơn. Vân Trúc nhìn thấy cái chớp mắt của Ninh Nghị là hiểu được, có người muốn làm khó, nàng hơi cười nhưng từ lúc đó nàng không có biểu hiện gì đặc biệt, thần sắc thanh nhã, không muốn gây thêm phiền toái cho người ta. Tần lão ngay từ đầu cũng tươi cười sau đó cũng không để tâm tới nữa. Tiếp theo là một bữa tiệc phân ra nam nữ, Nguyên Cẩm Nhi nhanh nhẹn tán gẫu tìm hiểu cách thức làm ăn với Đàn Nhi, nàng muốn trở thành một nữ cường nhân, vì thế vui vẻ hòi những kinh nghiệm của một nữ cường nhân, Đàn Nhi hỏi nàng về tình hình mở tiệm, nàng vui vẻ đưa ra một số chủ ý cho Đàn Nhi, hai người nói chuyện rất vui vẻ.
Ninh Nghị ớ bên này, Tần Thiệu Khiêm đang nói về chuyện quân doanh, sau đó liền hỏi về hội Đạp Thanh hai ngày tới, nhắc tới Lý Sư Sư, y cười rộ lên: - Ta biết Phàn lâu, Lý Sư Sư kia ấy à, ta cũng từng gặp rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng đi gặp cô ấy. Tần Thiệu Hòa liền nghi ngờ: - Đệ đến Phàn Lâu không ít, nhưng Lý Sư Sư mới xuất hiện mấy năm nay sao mà lại quen biết được. - Khụ, năm đó lúc đi Biện Kinh, đệ từng qua lại với một nhóm người, bọn họ nói Lý Sư Sư cô nương nối tiếng nhất, vì thế đã đến Phàn Lầu, còn chưa thấy người đâu đã thấy Cao Cầu ỷ thế ức hiếp động tay động chân với một nữ tử bán dưa và trái cây.
Lão tử...à, đệ đây ghét nhất là loại chuyện này, sau đó mọi người đánh nhau trên Phàn lâu, nếu như bên cạnh ông ta không có một người tên là Lục Khiêm võ nghệ rất khá thì đệ đã sớm cho ông ta hai đấm rồi. Lúc này trên bàn tiệc, ngoài ba cha con Tần gia thì còn có Ninh Nghị và Tiểu Hổ. Tần Tự Nguyên nghe thấy con trai kể chuyện này đặt đùa xuống, lấy thêm cơm vào bát rồi cau mày: - Làm càn. Nhưng thực ra trong lời nói lại không hề có ý trách cứ nào. Lúc này Cao Cầu ờ Đông Kinh đã lên giữ chức Thái úy, nhưng ông ta vẫn a dua, nịnh hót lộng quyền, văn võ trên dưới cả triều không một hai dám đắc tội. Tần Tự Nguyên mặc dù nói hai câu làm càn nhưng xem ra vẫn hiểu sự lợi hại của Cao Cầu. Đương nhiên Tần Thiệu Khiêm cũng hiểu được tính cách của cha mình, giang tay ra: