Tần Tự Nguyên nhìn con trai, thở dài, thật ra Tần Thiệu Hòa muốn cười cũng không cười được. Nam tử thanh tú được gọi là Tiểu Hổ vội vã chạy đến nhận đầu người, mang đầu người bỏ vào trong cái hộp lúc này còn đang được tỳ nữ Tiểu Thúy ôm trong lòng.
Nàng tỉnh lại trong lòng Tần Thiệu Khiêm, mở trừng hai mắt nghiêng đầu lại hôn mê bất tỉnh, lại là một trận hỗn loạn, có người vội vàng đến giúp, ấn vào huyệt nhân trung giữa mi và miệng. Tần Thiệu Khiêm buồn rầu nhíu mày: - Như này không tốt cho sức khóe đâu, mau gọi đại phu Trước kia ông ở trong quân đội, đối với người chết cũng chẳng có cảm giác gì chi là có chút thương tiểu nha hoàn, sợ là sẽ dọa cô ta sinh bệnh mất.
Có biến cố gà bay chó sủa này, sau đó là màn tự giới thiệu với nhau, cũng không tỏ vẻ xa lạ nữa. Tần Thiệu Khiêm nhỏ tuổi hơn rất nhiều so với đại ca Tần Thiệu Hòa của gã, năm nay mới ba mươi tuồi, nghe nói là giữa hai người vốn là còn có một người huynh đệ nữa nhưng sinh ra chưa được bao lâu đã chết. Gã để râu xồm nhìn có vẻ dữ dằn nhưng ánh mắt và dáng người thì vẫn còn trẻ, nếu cạo râu ria đi nhìn mặt còn như búp bê.
Thanh niên đi cùng gã tên là Tiểu Hổ thân hình cao lớn tuấn tú, theo Tần Thiệu Khiêm nói thì vò nghệ rất cao cường. Vì thế, trong doanh trại có đánh lộn thường hay lôi kéo anh ra, vì thế họ thành huynh đệ sinh tử.
Mặc dù lời nói của Tần Thiệu Khiêm có ý miêu tả mình thành một binh sĩ càn quấy nhưng Ninh Nghị thấy hai người này giơ chân múa tay cũng vẫn không giống với một binh lính nối loạn, hắn không quen với quân nhân thời kì này mà chi có cảm giác như vậy thôi. Sau đó Tần phu nhân gọi Ninh Nghị trở lại nhà, dù sao thì đó cũng là đầu người chết, đồ đạc cũng ngốn ngang hết cả lên, phải rửa mấy lần mới được, Đàn Nhi cũng đi đến, muốn rửa vết bẩn trên tay Ninh Nghị. Từ lúc cô nhìn thấy cái đầu kia thì vẫn mím môi đừng bên cạnh Ninh Nghị, cố nhịn. Lúc này Ninh Nghị cũng thấy tay mình có dính dính, nàng lại muốn lau cho hắn, làm hắn có chút áy náy, nói tự mình làm là được, nhưng Đàn Nhi lắc đầu. Hôm nay cô ăn mặc đẹp đẽ. trang điểm cẩn thận, lúc lắc đầu môi đỏ mọng lên, biểu hiện kiên quyết, còn cầm khăn tay lau nước vôi trên tay Ninh Nghị đi.