Sáng sớm lúc tỉnh lại, trời bên ngoài vẫn còn tối, một con thuyền hoa trên mặt sông bên ngoài lầu nhỏ đi tới, ngọn đèn mơ hồ. Lúc này người trên thuyền hoa đều đã ngủ, nhưng lắng tai có thể nghe thấy một tiếng nhạc rất nhỏ, cũng không ai biết lúc này còn ai đang gảy đàn. xem tại TruyệnFULL.vn
“Cây ngô đồng, mưa lúc canh ba, đâu biết là lúc đau khổ biệt ly vì tình...”
- Là điệu của Canh Lậu Tử, thuyền nhà ai?
Trong phòng không có ánh đèn, từ chấn song nhìn thấy ánh sáng di động, Nhiếp Vân Trúc đã tỉnh lại, mặc áo lót xanh nhạt ngồi lên, bị bạn ngủ cùng giường ép nằm xuống, Cẩm Nhi vòng ôm lấy vai cô, ngủ như heo nhỏ vậy.
- Haiii, nửa đêm không ngủ được, làm người ta tỉnh mộng...
- Trời sắp sáng rồi.
- Trời sáng vẫn chưa ngủ được, cho nên ban ngày nhất định sẽ ngủ gà ngủ gật.
Cẩm Nhi ngáp một cái, mắt vẫn nhắm, một lát sau mới lẩm bẩm:
- Cây ngô đồng, mưa canh ba... Rõ ràng là nói mùa thu, vì câu thơ phú gượng nói sầu...
Vân Trúc đang ở trong chăn cười rộ lên:
- Người ta nói là tình ly biệt, em lại nói về thời tiết... hoặc là có cái người quan trọng đã ra đi rồi.
- Vân Trúc tỷ tỷ gần đây lại nói tới tình ly biệt ư...
- Cho nên mới phải nắm lấy cơ hội này để thường xuyên gặp huynh ấy.
- Đúng là không biết xấu hổ...
Cẩm Nhi lẩm bẩm:
- Vân Trúc tỷ nghĩ thông suốt chưa? Người ta đã có thê tử, thật sự... không được.
Những câu tương tự, thực ra trước đây nàng đã nói không ít lần, nhưng thái độ của Vân Trúc kiên định nên Cẩm Nhi không nói nữa, nhưng trong hành động luôn nhằm vào quan hệ ở giữa Vân Trúc và Ninh Nghị, làm cho bọn họ không có gì tiến triển. Nhưng thực ra mà nói, cho dù có không tiến triển gì thì hai người cũng vẫn thích ứng được trong mọi hoàn cảnh, đánh đàn hát ca cũng đã cảm thấy hài lòng rồi.
Tâm tình Vân Trúc tỷ như vậy, Cẩm Nhi rất hiểu, chẳng qua trước đấy, sau khi nữ tử được một nam tử phong lưu rộng rãi yêu thích, sẽ muốn tiến thêm một bước, chiếm được tấm thân thanh bạch của nữ nhân. Sống ở trong Kim Phong Lầu nhiều năm, Cẩm Nhi cũng hiểu rất rõ, nên đối với tác phong của Ninh Nghị thật sự đã khiến cho Cẩm Nhi có chút bội phục.
Những ngày gần đây, nghe nói Ninh Nghị sau mùa hè sẽ cùng thê tử đi Tô Hàng một chuyến, đoán chừng có thể còn ở lại đó mấy tháng. Nhận thấy thời gian gặp nhau không được nhiều lắm, Vân Trúc lại càng thêm quý trọng cơ hội gặp gỡ hắn. Cẩm Nhi cũng có thể nhìn thấy sự phiền não trong mắt Vân Trúc. Với thân phận này của các nàng, không thể nào được làm chính thiếp của nam nhân, tạm thời nói là bởi số mệnh cũng được, nhưng ở bên Ninh Nghị, ngay cả thiếp thất cũng rất khó làm, điều này cũng thật quá đáng.