VÙ
- A.
- Phạch
Tiếng gió dường như phấn kích thêm, trường đao bị đại hán da đen phẫn nộ gầm lên vung tay đập mờ, bao cổ tay bằng sắt giao kích với phong đao, mạnh đến nỗi phát ra những tia lừa, ánh đao bay về đỉnh miếu, trong miếu đố nát, ngọn lừa bị kích lay động điên cuồng, xoay tròn, bên trong miếu đen mịt, bụi bậm và sức gió dường như đang cuốn một bóng người tiến vào, Cự hán da đen quay người lại, trong những âm thanh ầm ầm vang lên trong không trung, ánh sáng trong miếu đồ nát tối sầm lại, bóng dáng của hai đạo nhân phản chiếu trên tường đánh nhau kịch liệt, người đến mang theo tư thế dữ dội cùng nhuệ
khí xông lên, trong nháy mắt đã đánh ra bốn quyền với Cự Hán đó, khiến cho Cự Hán đó phải lùi ra sau một bước, đợi khi những người ở trong ngôi miếu đồ nát phản ứng lại, thì Cự Hán đó đã bị đánh trúng một quyền, lộ ra sơ hở, người xông vào toàn thân dường như vừa thu vừa phóng, làm ngay trước người Cự Hán đó nổ tung!
Chiêu thức cương mãnh nhất của quyền thuật Ba Tử cố đại là Thiếp Sơn Kháo!
Gió như hổ rống, nhìn lướt qua những ngọn núi tràng trùng đêm mịch phía dưới, hướng về phía tụ hợp các thần miếu cũ nát.
Trong ngọn lửa, bóng người từ ngoài cửa ầm ầm nhảy vào kia, thân pháp, quyền kích mạnh mẽ phá vỡ tiếng gió, chi khoảng nửa khắc ngắn ngủn đó, khí thế hung mãnh cuồn cuộn kéo thẳng đến đỉnh cao, tiếp đó cả người như mây trôi nước bị đụng bay ra ngoài.
Chiêu Thiếp Sơn Kháo ở trong Ba Tử quyền có tên gọi là Mãnh Hổ cứng rắn dựa núi, vốn là một loại chiêu thức hùng mạnh dùng sức lực toàn thân để xuất ra, quyền thế của người này đạt đến đỉnh điểm. Sau vài quyền mạnh mẽ, dường như quyền thế đã được tính toán trước, động tác thân thể không cần phải xem xét, lực lượng cũng được phát ra cực mạnh trong quyền này, tiếng vang ầm ầm như tuyết rơi núi lở, không hề giữ lại bộc phát hết vào người của cự hán da đen. Cự hán đó vốn bị đẩy lùi một bước, lúc này trúng một chiêu Thiếp Sơn Kháo cứng rắn, chân bị đẩy bắn ra ngoài, ngay sau đó là những tiếng ầm ầm như sấm, gã chưa đợi đứng vững thân mình đã hét a một tiếng, rút đao răng cưa sau lưng ra.
Phịch một tiếng, đốm lửa bắn ra dữ dội, lửa cháy mãnh liệt, trường đao của người vừa tập kích bất ngờ bị đánh văng bay thẳng vào đỉnh miếu đố nát đó, rầm một tiếng rớt xuống, người tập kích tiếp lấy thanh trường đao xông vào đón đờ đao răng cưa của Đại Hán.
Người tập kích bất ngờ này tuy rằng chiếm thế thượng phong, nhưng lực lượng thân thể không bằng cự hán da đen, trong chốc lát nhờ ánh sáng của đao, hắn ta muốn xông thẳng vào quý công tử đang đứng ở một gốc miếu đồ nát kia nhưng bị cự hán da đen ngăn lại, lúc này hai tên hộ vệ trong miếu cũng đã rút ra binh khí, cầm đao tiến lên, phịch phịch, là ánh đao đã kích khởi hoa lừa bắn tóe lên không trang.
Đánh nhau trong nháy mắt, tiếng gió tiếng đao gào thét, đống lửa trong căn miếu nhỏ đã bị dập tắt dưới mặt đất, áp lực tăng lên cực điểm, ngược lại là hoa lừa đã bị sắt thép va chạm kích khởi trong ban đêm vô cùng kinh người. Nhưng áp lực chung quy cũng là áp lực, lần va chạm này rất ngắn ngủi, ngọn lửa đó cũng ầm ầm xông thẳng lên không trung, xung quanh nồi sắt dùng để nấu cháo cũng phát ra ánh sáng chói lọi. Ngay sau đó, người xâm nhập: Yaaaaaaa.. rút ra một đao, cự hán da đen cùng với hai đồng bọn nhất loạt xông về phía trước.
- Ngươi dám
- A
- Rầm
Từ lúc kẻ tập kích đó xông tới, cũng chi khoảng vài giây đồng hồ, hắn ta xông về phía quý công tử đang đứng ở góc tường kia một lần, dĩ nhiên đã bị cự hán da đen ngăn đánh bật ra, nhưng lúc này đây, hắn lật tay rút đao, dùng toàn lực chém vào giữa đống lửa, rồi lại chọn phương hướng cũ, vẫn là nhắm vào quý công tử đang bị thương kia.