À, chỉ gặp được một người quen cũ trước đây thôi.
Ánh tà dương bắt đầu chiếu xuống khắp thế thế gian, trong phòng nhỏ ven sông, cây bút trong tay nữa tử hơi ngừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục uyển chuyển di động.
Cách đây mấy năm, Lý Uẩn có gửi nuôi một vài đứa trẻ ở trong cái ngỏ nhỏ kia, để chúng cùng nhau họa đánh đàn và ca hát. Bởi vậy Lý Uẩn đối với chỗ đó cũng có chút ấn tượng, lúc này bà nghe Sư Sư nói có gặp lại người quen cũ thì lại liên tưởng đến Vu Hòa Trung, cau mày hỏi:
- Trước đây quen biết sao? Ai vậy?
- Trước đây hắn cũng ở trong cái hẻm nhỏ đó, là một cậu bé cả ngày chỉ biết đọc sách. Phụ thân hắn là một nhà nho hủ lậu, thường ngày vẫn hay tranh cãi cùng với mấy người trong nhà, theo như con nhớ thì hắn họ Ninh…
- Ồ.
Lý ma ma nghe xong thì liền nhớ lại:
- Đứa bé kia cũng không phải là hạng người ham học, cả ngày bị phụ thân hắn mắng mỏ, bị mắng nhiều tới nỗi khiến hắn phải choáng váng, ta nhớ lúc chúng ta rời đi thì phụ thân hắn hình như cũng qua đời. Hắn còn ở chỗ đó sao? Sao con lại nhận ra hắn được.
- Con cũng không nhận ra, so với trước kia hiện tại hắn đã thay đổi khá nhiều. Nhưng lúc con gặp hắn thì hắn vẫn ngồi trước cổng nhà trong tay cũng cầm một quyển sách, phong thái y hệt như lúc xưa. Nên con mới đi tới hỏi thăm thì mới biết chính là hắn.
Nữ tử vẫn mãi mê vẽ bức tranh, tay nàng di chuyển thoăn thoắt, chỗ này điểm chỗ kia phác, càng ngày càng nhìn rõ đấy chính là phong cảnh tú lệ của cái hẻm nhỏ mà lúc trước nàng từng sống. Tuy ý cảnh có vẻ khá là mới mẻ nhưng vẫn thiên về tả thực nhiều hơn, phong cách bức tranh này cũng giống như các thể tranh truyền thống. Kỹ năng để vẽ bức tranh này cũng không thể xưng là đăng đường nhập thất, có lẽ là nàng không được bậc thầy nào truyền thụ kỹ năng vẽ mà chỉ là tự mình mày mò dựa vào thiên phú của bản thân để lĩnh ngộ. Nhưng nếu như có thể vẽ được đến trình độ này cũng đủ chứng minh một điều: thiên phú nàng không tệ.
Chỉ là trong cái hẻm nhỏ trông có vẻ gọn gàng sạch sẽ tuy có ba người đang cùng nhau nói chuyện nhưng hình dáng của một người nào đó lại có chút mơ hồ. Thân hình người đó nàng chỉ tùy ý điểm vài nét bút nên không thể biết rõ hắn là người lớn hay là một đứa trẻ:
- Nhìn hắn nói chuyện thì hoàn toàn không giống với hài tử chỉ biết cắm mặt đọc sách trước kia. Nhưng con nghĩ đi nghĩ lại thì lại không biết khác nhau ở điểm nào, cũng có thể con đã nhìn nhầm. Lần nói chuyện này, tất cả đều là Vu đại ca nói, còn hắn cũng không có bao nhiêu lời.
Lý ma ma nghe vậy thì có chút hoảng sợ:
- Sư Sư, không phải con lại nhớ tới… nhớ tời tình nghĩa năm xưa đấy chứ…
Nữ tử lắc đầu cười:
- Những người quen biết từ thuở nối khố nhiều như vậy, kỳ thực cũng không có bao nhiêu người giàu tình cảm, ở nơi đất khách quê người, trước đây quen bết âu cũng là duyên phận, cũng không đáng để quan tâm lắm… Hơn nữa nghe nói hắn đã đi ở rể, nhà gái hình như là một thương gia giàu có nhất vùng này. Con cùng Vu đại ca may mắn gặp mặt một lần khiến cho Vu đại ca cao hứng không thôi, nhưng con cũng sẽ không lại đi gặp hắn, nói không chừng như thế sẽ gây thêm phiến toái cho hắn nữa. Gặp mặt một lầm coi như đã hết duyên hết phận, sau này chắc cũng sẽ không gặp lại nữa đâu.
- Nếu như thế thì tốt.
Lý mụ mụ vỗ vỗ ngực:
- Đừng để quan hệ với những kẻ như thế, lần đụng phải tên Vu Hòa Trung thì cứ coi như mụ mụ không may, cũng sẽ không tiếp tục để gã kiêu ngạo nữa, nếu như gã vẫn đến, thì Phàn lâu chúng ta cũng không phải là nơi làm từ thiên.. Còn tiểu tử Ninh gia này… hắc… thế mà lại đi ở rể… Hắc, trước đây ta đã biễt tiểu tử này sẽ không có tiền đồ mà, con có nói với hắn tên của con không?
- Không ạ, lần gặp gỡ này, con chỉ nói mình họ Vương, cũng không khai ra danh tính thật sự, mà ngay cả hắn cũng không hỏi. Sau đó thì Vu đại ca đi tới, nên mọi người cũng không ai tự giới thiệu mình cả.
- Không biết cũng tốt. Đúng rồi, một khoảng thời gian ngắn trước thì tin tức ngươi đến Giang Ninh đã bị loan truyền, khiến nơi này đã trở nên cực kỳ huyên náo, nhất định là có kẻ đứng đằng sau đổ dầu vào lửa, chẳng qua không có những kẻ như thế thì mọi việc cũng không thể thuận lợi. Ta đang định sắp tới đây sẽ làm một bữa tiệc mời những danh sĩ ở thành Giang Ninh này đến để cho họ được chứng kiến diện mạo của đệ nhất mĩ nhân ở chốn kinh thành một chút. Thời gian rãnh rỗi còn lại thì mụ mụ cùng con đi đâu đó để giải sầu cũng là một ý hay.
Lý ma ma cười, sau đó lại nhíu lông mày: