Đào bắt đầu chớm nụ xuân, dương liễu buông rũ xuống mặt hồ. Ở bên bờ sông Tần Hoài, tiểu viện ở trong ngõ Ô Y cũng đón thêm vài vị khách vừa mới tới.
Ngõ Ô Y ở Tần Hoài từ trước tới nay đều là chốn cần phải đến nếu như bạn muốn tham quan thành Giang Ninh. Ngõ Ô Y cũng cũng không tính là rộng càng không thể so với miếu Khổng Phu tử hay xa hoa bằng phố Chu Tước, chính bởi vậy mà nơi đây lại ít mang âm hưởng của thế tục, rất nhiều nhà văn tụ tập ở đây cùng phong lưu khoái hoạt, trăm ngàn năm qua là chỗ vui chơi của nhiều văn nhân mặc khách:
- Tích viết vương tạ đường tiền yến, phi nhập tầm thường bách tính gia.
DN:
Én lầu Vương Tạ thuở nào
Bay giờ lưu lạc bay vào nhà dân
(Ô Y Hạng – Nguyên tác: Lưu Tích Vũ)
Nơi đây đã phong lưu từ thời Đông Tấn, ngàn năm trôi qua, đã biến cái hẻm nhỏ này thành một địa điểm không thể quên của mỗi người. Ở trong hồi ức của mỗi người khi du lãm qua đây, nếu nói thanh u như trong trí tưởng tượng của bọn họ trước khi đến thì đó là chuyện không thể nào.
Như lời của hai câu thơ trên thì hiện tại đây là nơi cư trú của Vương Tạ. Nên chỉ có những người có tài năng trác tuyệt mới được ở lại đây, nhưng nói thì nói thế chứ lúc ấy chỗ này một tấc vàng cũng không đủ để mua một tấc đất. Vì thế chỗ này danh khí rất lớn, chỉ người có thân phận hiển hách hoặc những nhà đại phú quý mới mua được đất để xây nhà ở đây. Còn nếu chỉ là một tên nhà giàu mới nổi có tiền mà muốn mua một mảnh đất để có thể bắt chước các nhà quý tộc khác, mà không quen biết với chốn quan trường thì rất khó. Bởi vậy tuy diện mạo của tiểu viện trước mắt này có vẻ xấu xí nhưng trên thực tế nếu có thể ở chỗ này mua đất thì nhất định sẽ là người có bối cảnh.
Nhìn thoáng qua thì đình viện này có chút cổ sơ, vẻ đẹp bên ngoài dường như bị thu vào bên trong, nhưng trên thực tế bố cục của tiểu viện lại thể hiện nét đẹp nội tâm của chủ nhân ngôi nhà. Bố cục của đình viện cũng khá tinh xảo, không quá xa hoa nhưng lại tràn ngập khí tức văn chương, đồng thời lại toát lên hơi thở của cuộc sống. Phía sau tiểu viện tiếp xúc với con sông, phong cảnh cũng xem như bình thường, nhưng trên thực tế thì tầm nhìn lại rất tốt, liếc mắt một cái cũng đủ làm cho người ta vui vẻ thoải mái.
Lúc này trong viện còn có mấy người đang đưa đến vài thứ, các gia nhân đang dọn dẹp tấp nập. Một nữ tử tuổi trung niên mặc một bộ y phục màu xám sau khi cau mày quát mắng bọn gia nhân vài câu, bà đi vào gian phòng gần sông nhất, đứng trước cánh cửa nhìn thoáng vào trong phòng.
Lúc này ngồi ở trước gương đồng là một nữ tữ đang giả làm nam trang, thả mái tóc buông xuống dưới, đang ngồi tự trang điểm.
Nữ tử trung niên gõ của đi vào, cố làm ra vẻ đang rất cao hứng nhưng thực ra thì bà đang hết sức bực mình:
- Xuân Mai đâu rồi? Sao lại không ở chỗ này?
- Lúc nãy còn rửa mặt ở đây, con bảo muội ấy đi ra ngoài rót nước rồi, sau đó còn sai muội ấy đi lấy chút giấy mực vào đây. Những thứ đó khá nhiều, hiện tại chắc chắn muội ấy còn đang đi lấy.
Nữ tử vẫn chăm chú nhìn cái gương đồng, cười khẽ:
- Mẫu thân, hôm nay con đi chơi, được chứ?
- Không được! Ta đã nói với con nhiều lần rồi, tốt nhất là đừng giả nam trang để đi ra ngoài, thế mà con vẫn cứ đi, còn con nha đầu Xuân Mai chết tiệt kia nữa, bảo nó đi theo thì con lại không cho đi theo, đợi lúc nào nó vào ta nhất định phải mắng một trận mới được…
- Chuyện này không liên quan tới Xuân Mai, là con đã tự mình bỏ rơi muội ấy, lúc trở về thì còn thấy muội ấy đang khóc nức nở, là sợ bị mẹ mắng đấy… hơn nữa con cũng không ngờ sẽ gặp người quen cũ, nên cũng với Vu đại ca trò chuyện cùng hắn một lát mới về trễ như thế.