Ánh mặt trời xen qua những kẽ hỡ của tán cây, chiếu thẳng lên tảng đã đặt trước cổng nhà, nó cũng khiến nụ cười cùng hình dáng của ba người nhuộm chút ánh vàng kim, từ xa nhìn lại thì nghiêm nhiên sẽ thấy trong ý xuân dạt dào trong tháng hai, lại có cảnh tượng vui vẻ giữa bằng hữu cũ gặp lại.
- Bởi vì năm đó phụ thân được thăng chức, tại hạ cũng phải đi theo phụ thân đến Biện Kinh… Gia phụ bây giờ đang đảm nhận chức cụ Chủ sự của Hộ Bộ… Lúc đó mới đến Biện Kinh, vì chưa quen cuộc sống nơi đó nên tiểu đệ thường làm ra những trò khiến người ta phải chê cười. Chẳng qua nói đi thì cũng phải nói lại, cuộc sống ở kinh thành quả nhiên không giống như ở Gianh Ninh chúng ta, khác ở đâu thì thật sự khó mà nói rõ được. Ninh huynh nếu có lúc nào đến đó đi du lịch, thì hãy thử cảm nhận xem, lúc đó, tiểu đệ cũng xem như là chủ nhà, nhất định sẽ tận tình đãi huynh một bữa…
- Kỳ thực thì việc vui mừng lớn nhất khi đệ đến Biện Kinh, chính là… gặp lại Vương huynh. Chắc có lẽ Ninh huynh không biết, thực ra thì quê gốc của Vương… Vương huynh là Biện Kinh, nếu nói ai là chủ nhà thì hẳn phải là huynh ấy mới đúng. Trong đoạn thời gian mới đến, tiểu đệ cũng phải nhờ Vương huynh chiếu cố không ít, ha ha… à, xem bộ dáng của Ninh huynh thì cuộc sống của mấy năm vừa qua giống như cũng không có quá nhiều biến đổi nhỉ?...
Líu ra líu trò chuyện một hồi, thì người có biểu hiện nhiệt tình nhất chính là cái gã Vu Hòa Trung này. Trong giọng điệu của gã cũng biểu thị ra sự tự hào đối với thân phận quan viên của phụ thân gã hiện nay. Phẩm cấp của Chủ Sự Hộ Bộ chính là từ lục phẩm trở lên, thực ra thì cũng không tính là lớn, nhưng đối với bình dân mà nói, thì đấy đã là một vị đại quan đủ để cho họ phải ngưỡng mộ.
Giống như Ninh Nghị vốn chỉ là một tên thư sinh hủ nho, là kẻ ngốc tử, sợ là dù hắn có đọc sách cả đời thì cũng không thể với tới. Mà Vu Hòa Trung lại có phụ thân làm Chủ sự Hộ bộ, gia đình cũng có chút tiền dư thừa nên chỉ cần dựa vào quan hệ của phụ thân gã và tiền bạc thì việc kiếm được một chức vụ có quân hàm thì cũng không phải là điều quá khó. Ở thời đại nào thì tất cả mọi người đều có thể mạnh vì gạo, bạo vì tiền, vì vậy chỉ có tiền bạc và quyền lực thì mọi việc đều có thể giải quyết.
Mọi người trò chuyện một hồi thì Vu Hòa Trung cũng cảm giác được Ninh Nghị đối với chuyện quá khứ cũng không nhớ bao nhiêu, bằng không ngay cả với nữ tử họ Vương nhất định sẽ có ấn tượng. Vì thế, Vu Hòa Trung lại thuận miệng hỏi thăm vài câu về tung tích của những gia đình cũ xung quanh cái hẻm này, Ninh Nghị quả nhiên không có chút thông tin nào, gã cười nói:
- Huynh còn nhớ Trần Tư Phong không? Năm ngoái y mới học cao trung, bây giờ cũng đã nhậm chức ở Hộ bộ, lúc nào Ninh huynh tới Biện Kinh chúng ta có thể đi tìm y để tụ tập.
Vu Hòa Trung biết, trước đây Trần Tư Phong là người bạn thân thiết nhất của NInh Nghị.
Trong lúc ba người cùng nhau cười nói, Vu Hòa Trung thấy Ninh Nghị thỉnh thoảng mới nói chen vào vài câu thì cho rằng Ninh Nghị do khoa cử không mấy thuận lợi, cuộc sống cũng có chút kham khổ nên mới trầm lặng như thế. Nghĩ thế nên giọng điệu của Vu Hòa Trung càng thêm tự đại, nhất là ở trước mặt nữ tử họ Vương nên càng muốn thể hiện, đây cũng là điều thường tình nơi nhân thế, Dù sao trong tâm mỗi người đều muốn đạt được một chút hư vinh, đứng trước mặt của những kẻ hèn kém, trừ phi bạn là quân tử chân chính, hạng người mà trong vạn người chưa chắc đã có một, nếu không sẽ cũng giống như Bộc Dương Dật, những thương nhân nhưng lại thích tỏ vẻ người có học. Đương nhiên, thành thật mà nói, nếu đứng trước mặt hạng người giống như Bộc Dương Dật, chỉ cần bạn chuẩn bị chút ít tinh thần thì rất dễ dàng để ở chung, ngay cả Ninh Nghị cũng thích như vậy. Nhưng gã Vu Hòa Trung này hiển nhiên chỉ là một người bình thường, vì thế thỉnh thoảng nói vài câu khoe khoang cũng không có gì là kỳ lạ, ngược lại Ninh Nghị cũng cảm thấy gã khá là thú vị.